samedi 8 novembre 2014

Nguyên nhân đưa đến sự sụp đổ bức tường Berlin

Andre DeNesnera - VOA
Những mảnh tường của Bức tường Berlin được trưng
bày để bán tại thành phố Teltow, gần Berlin, Đức,
vào dịp kỷ niệm 24 năm bức tường này sụp đổ.
WASHINGTON—Ngày 9 tháng 11 đánh dấu 25 năm ngày bức tường Berlin sụp đổ.

Các sử gia nói trong các thập niên 1960 và 1970, Tây Đức đã phát triển một nền kinh tế vững mạnh, và Tây Berlin chia sẻ sự thịnh vượng đó.

Ông Frederick Taylor, một chuyên gia về Bức tường Berlin, tác giả cuốn The Berlin Wall – A World Divided 1961-1989 – tạm dịch là Bức tường Berlin – Một Thế giới chia cách 1961-1989, nói rằng Đông Đức cũng có một hình thức tiến bộ kinh tế nào đó, tuy không ở mức ngang với Tây Đức.

Ông Taylor nói: “Trong thời gian từ 1961 đến khoảng 1973-74, tiêu chuẩn sinh hoạt và sự sẵn có của hàng hóa tiêu thụ bên trong Đông Đức được cải thiện rất nhiều.
Có máy giặt, máy truyền hình, thậm chí cả xe hơi – có thể phải đợi 5 năm mới mua được một chiếc, nhưng tôi nghĩ vào năm 1961, chỉ có ba phần trăm người Đông Đức có được xe hơi, và đến 1975 thì tỷ lệ đó là 15 phần trăm. Không phải là nước Mỹ, nhưng cũng rất tốt so với tình trạng trước đó. Vấn đề là tất cả là nhờ vào dầu và nguyên liệu do Nga trợ cấp.”

Vào giữa thập niên 1970 diễn ra vụ chấn động về dầu hỏa ở Trung Đông, đẩy mạnh giá dầu. Các khoản trợ cấp của Liên bang Xô viết bị cắt và theo ông Taylor, giới lãnh đạo Đông Đức không còn có khả năng cung cấp cho công dân hàng tiêu thụ nữa.

Ông Taylor nói: “Hoa quả và rau cỏ nhập khẩu chẳng hạn, bắt đầu biến mất khỏi các quầy hàng. Chỉ là những thứ lặt vặt – như không có đủ hắc ín để rải đường, nên đường càng ngày càng xấu. Lúc đầu đã khá xấu, nhưng còn tệ hơn nữa vào thập niên 1970 và bước vào thập niên 1980. Các tòa nhà không được sửa chữa. Mọi thứ không được nhập – các mặt hàng xa xỉ vân vân – chỉ có được nếu có những khoản ngoại tệ lớn, tiền có giá, cụ thể là đôla Mỹ hay đồng Mark của Đức chẳng hạn.”

Ông Taylor và những người khác nói cho đến khi ông Ronald Reagan lên làm tổng thống năm 1980, quân đội, nhưng nhất là sự yếu kém về kinh tế của Đông Âu và toàn bộ khối Xô viết đã trở nên rõ ràng.

(Ảnh tư liệu) Tổng thống Mỹ Ronald Reagan (phải)
và nhà lãnh đạo Liên bang Xô viết Mikhail Gorbachev
ký Hiệp ước Các lực lượng Hạt nhân tầm trung (INF)
tại Tòa Bạch Ốc, 8/12/1987.
Các nhà phân tích nói một người cảm thấy sự yếu kém này và biết rằng chế độ cộng sản phải thay đổi là ông Mikhail Gorbachev, người đã trở thành nhà lãnh đạo liên bang Xô viết vào tháng 3 năm 1985.

Ông Serge Schmemann là một cựu thông tín viên ở Moscow và Bonn của tờ New York Times, nêu nhận xét:

“Một khi ông Gorbachev đề xuất chính sách đổi mới glasnost, một khi ông nới lỏng những dây trói, là tất cả các nước Đông Âu bắt đầu cảm nhận một hình thức phong trào hoặc bên trong các đảng cộng sản hoặc từ bên dưới lên – một sự cởi lỏng.”

Tại Đông Âu, sự độc quyền của các đảng cộng sản, được Liên bang Xô viết hỗ trợ từ mấy chục năm, đang trên đường bị phá huỷ. Ba Lan và Hungary dẫn đầu.

Các chuyên gia phân tích nói năm 1989 là một năm quyết định. Sử gia Frederick Taylor nói một quyết định của ông Gorbachev đã có hậu quả tức thời cho Đông Âu – nhất là Đông Đức.

Ông Taylor kể: “Điểm thực sự cấp thiết vào năm 1989 xuất hiện vào mùa hè khi mọi sự rõ ra là ông Gorbachev, nhà lãnh đạo cải cách mới ở Liên bang Xô viết không sẵn sàng sử dụng Hồng Quân để đàn áp giới bất đồng, đàn áp các cuộc biểu tình, đàn áp sức ép đòi cải cách ở bên trong Đông Đức. Và giờ khắc mà theo một cách nào đó, ông ấy rút đi một phần tư triệu ngọn mác đã giữ vững toàn bộ nước cộng sản Đông Đức, cũng chính là lúc bức tường trở nên vô vọng.”

Ông Gorbachev thực sự đã bác bỏ chủ thuyết Brezhnev nói rằng nếu bất cứ nước nào tìm cách tách ra khỏi sự kiểm soát của Xô viết, thì Moscow có thể dùng vũ lực can thiệp như vào năm 1956 ở Hungary, và năm 1968 ở Tiệp Khắc.

Các chuyên gia phân tích nói một khi ông Gorbachev có quyết định đó, các diễn biến ở Đông Âu và nhất là ở Đông Đức tăng hẳn nhịp độ.

Ông Taylor nói vào tháng 8, chính phủ Hungary đã có quyết định quan trọng là mở cửa biên giới với nước Áo.

Ông Taylor kể: “Điều này có nghĩa là thực ra, lần đầu tiên từ gần 30 năm, người dân Đông Đức có thể ra khỏi nước để sang một nước bạn cộng sản, đó là Hungary – và bước vào một nước tư bản là nước Áo, rồi từ đó đi bất cứ nơi nào họ thích: đi Munich, Miami, Montevideo – bất cứ nơi nào họ muốn. Và sau đó những người còn ở lại Đông Đức đã biểu tình đòi cải cách, đòi được phép đi lại một cách dễ dàng và hợp pháp, đòi chấm dứt những cuộc bầu cử gian lận, đòi cải thiện kinh tế.”

Nhà sử học nói các cuộc biểu tình tăng lên khắp Đông Đức trong các tháng 9 và tháng 10 năm 1989. Các cuộc biểu tình đó ôn hoà. Các cuộc biểu tình lớn nhất diễn ra ở thành phố Leipzig.

Ông Taylor nói vào đầu tháng 10, một cuộc tập hợp ồ ạt được tổ chức ở thành phố ấy. Các binh sĩ dù tinh nhuệ sẵn sàng chờ lệnh. Họ được phép sử dụng đạn thật nếu cần. Ông Taylor nói người đứng đầu đảng Cộng sản Đông Đức là ông Erich Honecker cùng các nhà lãnh đạo khác xem cuộc biểu tình trên đài truyền hình.

Ông Taylor nhắc lại: “Họ phải quyết định phải làm gì. Và đây là điểm then chốt mà ông Honecker, một người theo chủ trương cứng rắn cũ, vẫn còn lẩm bẩm, ‘ta phải có biện pháp nào đó. Ta phải đưa tất cả những tay cảnh sát này và đám binh sĩ này tới, mà chúng ta lại không làm gì cả.’ Và ông đã quay ra nói với vị tướng lãnh quân đội trong phòng. Và vị tướng lãnh quân đội nói ‘Tôi sẽ không làm điều đó. Tôi sẽ không ra lệnh ấy.’ Và đó chính là lúc – thời điểm đó và việc ông Gorbachev không muốn sử dụng Hồng quân. Và rõ ràng là không thể ngăn được các cuộc biểu tình bằng vũ lực. Có thể nói sẽ không giống như Quảng trường Thiên An Môn. Phải lưu ý rằng Bộ chính trị của đảng Cộng sản Đông Đức là một trong số ít các nước Đông Âu đến năm 1989 đã gửi lời chúc mừng ban chấp hành trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc sau vụ đàn áp Thiên An Môn hồi tháng 6 năm 1989.”

Trong vòng vài tuần lễ, ông Erich Honecker đã ra đi. Ban lãnh đạo mới chuẩn bị các quy định cập nhật cho việc du hành ra nước ngoài.

Một cảnh vệ Tây Berlin đứng trước bức tường bê tông
chia cắt Đông và Tây Berlin ở Bernauer Strasse, trong
khi các công nhân Đông Berlin chất các khối gạch lên
bức tường để xây cao bức tường chắn này, 7/10/1961.
Tại một cuộc họp báo ngày 9 tháng 11 ở Đông Berlin, ông Guenter Schabowski, một thành viên của Bộ chính trị cầm quyền Đông Đức, tuyên bố du hành tư nhân và xuất cảnh vĩnh viễn khỏi Đông Đức nay được phép. Được hỏi khi nào thì luật lệ có hiệu lực, ông Schobowski nói ngay lập tức, không trì hoãn.

Sau đây vẫn là lời sử gia Frederick Taylor:

“Đa số dân chúng ở Đông Berlin, nhất là vào thời điểm khi các diễn biến quan trọng xảy ra hàng ngày, đã không theo dõi tin tức chính thức của Đông Đức kể lại toàn bộ việc này theo một phiên bản được sửa đổi và nói hãy xếp hàng một cách có trật tự tại văn phòng cấp hộ chiếu ở địa phương vào ngày mai. Họ xem truyền hình của Tây Đức và đài truyền hình Tây Đức nói ‘bức tường đã sập, bức tường đã mở.’ Và trước cuối bản tin 15 phút, mọi người bắt đầu đến nơi, người dân Đông Đức, người dân Đông Berlin bắt đầu đến các trạm kiểm soát khác nhau và nói, ‘được rồi, chúng tôi phải làm gì để ra khỏi đây?’”

Rất mau chóng, hàng ngàn người Đông Đức đã tụ tập ở các trạm kiểm soát. Ông Taylor nói vụ chen lấn tại các chốt biên giới này không thể tưởng tượng được. Binh sĩ canh gác không được lệnh nào. Cuối cùng họ nói, “Hãy mở các cổng ra.”

Ông Taylor kể tiếp: “Thế là hàng ngàn người, dĩ nhiên ùa vào Tây Berlin và mọi việc bung ra. Đến hết đêm, tất cả các chốt biên giới khác đều mở và người Đông Berlin tràn vào Tây Berlin, còn người Tây Berlin, thì tràn vào Đông Berlin, bởi vì, tại sao không? Ta có thể trở lại mà.”

Cựu thông tín viên của tờ New York Times Serge Schmemann có mặt ở đó.

Ông nói: “Vào khoảng nửa đêm, tôi đến bức tường và buổi liên hoan lên đến cực điểm. Có người nhảy múa trên bức tường, đổ xô qua bức tường, và tất cả những người Tây Đức đem rượu sâm panh tới. Rượu đổ tràn hàng trăm thước về mọi hướng. Đó là một buổi liên hoan trác tuyệt kéo dài nhiều ngày. Và tôi còn nhớ đó là một trong những bữa tiệc đẹp nhất mà tôi từng đến dự. Thực là một giờ khắc hân hoan tột cùng.”

Cuối cùng, bức tường Berlin đã sụp đổ mà không có một tiếng súng nổ. Như sử gia Anh Frederick Taylor nói, vào cuối ngày 9 và 10 tháng 11 mọi người đều cảm thấy rằng mọi thứ và bất cứ thứ gì đều có thể xảy ra được.


Mạng lưới Nhân Quyền VN công bố giải thưởng Nhân quyền năm 2014


RFA 08.11.2014
197889-DP-141107-NQ-622.jpg
Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nhận giải thưởng được trao cho ông vào năm 2008 khi ông đang bị giam giữ ở VN.
Photo courtesy of NV
Tổ chức Mạng lưới Nhân Quyền Việt Nam công bố giải thưởng Nhân quyền năm 2014 được trao cho một tổ chức và 3 cá nhân được bầu chọn nhận giải năm nay.
Thông tin của Mạng lưới Nhân Quyền Việt Nam vào chiều hôm qua cho biết kết quả được 22 đơn đề cử từ Việt Nam và hải ngoại. Có 4 giải được trao trong năm nay gồm: Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Bắc Truyển, Nhạc sĩ Võ Minh Trí tức Việt Khang và nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình.
Hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình hiện đang bị giam giữ trong nhà tù Việt Nam.
Từ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, linh mục An Tôn Lê Ngọc Thanh cho chúng tôi biết cảm tưởng của ông khi nhận được tin này:
“Nhận được tin này chúng tôi rất vui bởi vì những hoạt động của chúng tôi được cộng đồng đánh giá và ghi nhận, nó như một khuyến khích rất lớn cho sự chọn lựa của Dòng Chúa Cứu Thế đứng về phía người nghèo đứng về phía những người bị bỏ rơi, những người dân oan những người bị sách nhiễu trong suốt thời gian vừa qua.
Thật ra tự thân giải này cũng không làm thay đổi gì chúng tôi nhưng làm cho chúng tôi thấy rằng những đóng góp của mình cho giáo hội cho cộng đồng và điều đó làm cho chúng tôi rất vui.”
Ông Nguyễn Bắc Truyển cũng chia sẻ với chúng tôi trước giải thưởng Nhân quyền của Mạng Lưới Nhân quyền Việt Nam năm 2014 mà ông được chọn:
“Được Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam trao giải thưởng Nhân quyền năm nay phải nói rằng đó là sự khích lệ rất lớn đối với tôi cũng như với gia đình và bạn bè thân hữu. Giải này tuy trao cho tôi nhưng tôi nghĩ rằng đó là phần thưởng chung cho những nhà tranh đấu tại Việt Nam”.
Trong thông báo giải thưởng Tổ chức Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam cho biết Dòng Chúa Cứu Thế được chọn căn cứ trên những sinh hoạt đấu tranh cho công lý của tổ chức này. Dòng Chúa Cứu Thế đã cưu mang giúp đỡ những thành phần bị xã hội bỏ rơi, những con người bị áp bức, bóc lột và giam cầm trái phép. Dòng Chúa Cứu Thế còn là nơi giúp cho người không chốn nương thân trú ngụ chờ trở lại đời sống bình thường.
Nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Bắc Truyển được trao giải vì những tranh đấu không mệt mỏi của ông cho nhân quyền Việt Nam. Tuy bị tù đày và sau khi mãn hạn tù vẫn bị sách nhiểu liên tục nhưng ông vẫn tiếp tục dấn thân tranh đấu vì dân chủ nhân quyền cho Việt Nam.
Hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình được trao giải vì thành tích đóng góp cho Nhân quyền Việt Nam qua những ca khúc đánh thức lương tâm cộng đồng nhưng cũng từ đó hai anh đã trả giá rất đắt cho bản thân và gia đình trước những bản án dành cho họ.
Đặc biệt trong lễ thông báo giải thưởng tổ chức tại miền Nam California. Blogger nổi tiếng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải cũng nhận giải thưởng này được trao cho ông vào năm 2008 sau khi ông vào tù.

vendredi 7 novembre 2014

Thảm cảnh của cả một đất nước, của cả một dân tộc…

Don Hồ

Khi đang hát, sợ nhất là bị khán giả níu vai & chồm lên nói nhỏ vào tai. Chuyện này có nhiều cơ hội xảy ra khi người ca sĩ cầm microphone rời sân khấu để đi xuống bên dưới. Và tại sao “sợ” ư? Có thể bạn thắc mắc, chẳng hiểu.
- Thứ nhất: Đang mải lo trình bày một nhạc phẩm, âm thanh đang ầm ầm thì người ca sĩ làm sao có thể nghe kịp & hiểu người kia đang muốn nói gì với mình?
- Thứ hai: Nếu lắng nghe coi nói gì thì bài hát sẽ có khả năng bị khựng lại & có nhiều khả năng bị phân tâm mà quên luôn cả câu hát kế tiếp.
Không tin bạn thử vừa hát vừa lắng nghe ai nói chuyện gì đó thử xem, nếu bạn làm được cả 2 chuyện cùng lúc thì có thể bạn là siêu nhân (superman) mà không biết đấy…
Tuần rồi trong một buổi gây quĩ, ban tổ chức nhờ cầm rổ đi xuống dưới khán giả, vừa hát vừa nhận phong bì tiền ủng hộ từ những vị hảo tâm, một bác lớn tuổi đã níu vai thì thầm gì đó thì vào tai. Dĩ nhiên là đã … chẳng hiểu bác nói gì, phải nói lẹ: “Thưa, cháu chẳng nghe được gì cả! Ghế bác chỗ nào, khi hát xong cháu xin trở ra tận nơi ạ?”
Và đúng như đã hứa, hát xong phần mình vào trong lau mồ hôi xong trở lại tìm.
Được níu lại chụp hình ở một số bàn, nhưng rồi cuối cùng cũng kiếm được. Bác kéo tay bảo: “Trong này ồn quá, ra ngoài bác có tí chuyện xin nhờ đến cháu…”
Chút hồi hộp lẫn với tò mò.
Mái tóc gần như bạc phơ, nhìn bác có vẻ lớn tuổi lắm nhưng vẫn còn rất minh mẫn. Dáng người nhỏ nhắn, lịch sự, nói chuyện giọng của những người Bắc di cư giống hệt mẹ. Bác như hơi đắn đo chút rồi bắt đầu:
- “Bác xin lỗi có hơi chút đường đột, nhưng bác có chuyện này muốn nhờ đến cháu vì bác nghĩ cháu có thê có khả năng giúp được …”
- “Dạ… Bác cứ nói, nếu làm được gì cháu sẽ làm.”
- “Chuyện như thế này…”
Ánh mắt bác trở nên xa xăm, giọng trầm hẳn xuống “Bác có đứa con gái nhỏ đi vượt biên năm 1980 rồi bặt tăm tin tức. Gia đình bác nhiều năm đã nhờ rất nhiều nơi để kiếm em nhưng không có kết quả. Không biết cháu có thể giúp bác, mỗi nơi cháu đi qua để mắt kiếm dùm em?”
- “Thưa…”
Dường như bác đã lạc vào một thế giới khác, chẳng còn nghe, còn thấy gì chung quanh…
- “Em nó tên là Trần-Thị-Thanh-Lan, năm ấy em nó mới có 13 tuổi, vẫn còn láu táu lắm, tóc dài chấm vai. Gia đình bác thời ấy chỉ có khả năng cho mỗi một đứa con đi nên mới gởi gấm em đi theo gia đình người bạn quen. Cả tàu không có một tin tức trở về, chẳng biết chết sống. Nếu em nó còn, năm nay em nó tròn 47…”
Tới phiên mình bị đẩy lạc trở về cái khoảng quá khứ đầy mộng mị.
Cũng cuối năm 1980 ấy, con tàu vượt biên nhỏ xíu chật ních những người, khoang tàu xâm xấp nước biển lẫn lộn cùng chất thải từ cơ thể bấy nhiêu hành khách. Con bé tóc ngắn nằm sát bên cạnh dường như đi một mình, từ lúc đặt chân xuống ghe chẳng nghe mở miệng nói một câu. Mà mở miệng nói với ai bây giờ, cả chiếc ghe bốn mươi mấy người có mấy ai quen ai!
Con bé dường như cũng bị say sóng nặng giống hệt mình, cũng ói lên ói xuống ngay tại chỗ và cũng lả đi nằm thiêm thiếp. Một lần quay đi không kịp, con bé ói văng đầy cả vào mặt mình sát cạnh!
Biết được nó còn sống là nhờ có một lần bắt gặp ánh mắt của con bé yếu ớt dòm qua. Ánh mắt dường như muốn xin lỗi. Anh mắt thăm thẳm, lạc lõng, vướng vất nhiều tảng mây xám ngắt chiều thu. Ánh mắt đã đi theo ám ảnh mình suốt cả mươi năm đầu lúc mới tới được Hoa Kỳ…
Con bé chắc còn nhỏ lắm, cũng chỉ cỡ 12, 13 là cùng, và là người con gái đầu tiên bị thằng hải tặc ỡ trần vấn xà rông xốc cho ngồi lên, rồi chọc thẳng tay vào áo rờ rẫm mà rú lên cười!
Con bé cũng là bé gái nhỏ nhất trong nhóm phụ nữ đầu tiên bị bắt chuyền qua tàu hải tặc và chẳng bao giờ còn nghe tin.
Con bé nằm ngay sát cạnh mình mà chẳng hề biết được tên…
Giọng bà bác ngay sát tai mà như rất mơ hồ đến tự đâu đâu…
- “34 năm rồi đó cháu, biết đâu con bé tội tình của bác đang sống lưu lạc ở một nơi nào đó trên thế giới mà không có cách nào để tìm lại được gia đình. Biết đâu em nó ở đâu đó trong những thành phố cháu đi qua…”
Ôi… người mẹ tội nghiệp tìm con, đã chừng mấy năm rồi mà vẫn không vơi đi niềm hy vọng dù rất mỏng manh…
Tần ngần hỏi:
- “Thưa bác, chị ấy đã … đi từ đâu?”
Giọng 2 bác cháu đều trở nên tự lư, nhẹ như tơ tự lúc nào.
- “Ghe em nó đi từ Rạch Giá cháu…”
Một phiến đá nặng chặn nghẹn nãy giờ bỗng được nhấc lên khỏi lồng ngực, không phải con bé ấy rồi! Ghe mình đã xuất phát khời hành từ mũi Cà Mau…
- “Anh em cháu cũng vượt biên vào khoảng thời gian ấy, tụi cháu may mắn đã đến được bến bờ. Cháu … chưa biết sẽ phải làm gì, nhưng cháu sẽ ráng…”
Trao đổi nhau số phone.
Bác gái nhũ danh: Trương Thị Hoà, nhà đã ở khu Hoà Hưng Sài gòn…
Sợ bác sẽ khóc, nhưng nước mắt bác chẳng ra. Chắc những dòng nước mắt đã chảy cạn khô trong suốt ba mươi mấy năm qua rồi, chẳng còn!
Bác run run siết chặt đôi bàn tay cảm ơn, xin lỗi đã làm phiền, rồi xiêu vẹo bước trở lại vào khán phòng.
Mình ngồi thừ lại ở bên ngoài phải cho mãi một thời gian.
Lâu lắm mới buồn như thế!
Và cái buồn chắc chắn sẽ còn vương vất mãi chẳng biết đến bao giờ…
Gần 35 năm rồi, khả năng còn sống sót của người con chắc không nhiều nhưng cũng có thể… Biết đâu ở đâu ở nước nào đó trong vùng Đông Nam Á không chừng….
Và không phải chỉ có mỗi chị Thanh-Lan này, mà còn biết bao nhiêu người con gái khác cũng mất tích, biết đâu cũng đang lưu lạc ở đâu đó…
Và nếu đúng thế, biết đâu bạn … quen, bạn biết? Biết đâu bạn có chút tin tức?
Hoặc giả nếu như không thấy phiền bạn có thể “share” dùm bài này đến bạn bè như một tờ truyền đơn nhắn tin, tìm kiếm. Biết đâu ở một mảnh đất nào đó có một người con gái cũng bao nhiêu năm mong mỏi tìm được lại gia đình của mình …
Thảm cảnh của cả một đất nước, của cả một dân tộc…
Buồn nhỉ!
Giá như mình có thể khóc được …

Ca sĩ DON HỒ
VRNs (05.11.2014)

jeudi 6 novembre 2014

TLS Pháp bị hành hung ngay giữa Sài Gòn

Canh gác và ăn nhậu ngay trước cửa nhà dân

Viết Lê Quân
VNTB
Một nguồn tin gần gũi cho biết vào sáng hôm nay 5/11/2014, ông Ly-Batallan - tân TLS Pháp tại Sài gòn - đã trở thành nạn nhân trực tiếp của vấn nạn mà dư luận vẫn lên án là “côn đồ” dù không mang sắc phục công an Việt Nam.
Ngay khi đến nhà thân mẫu của ông Phạm Minh Hoàng - một cựu tù nhân lương tâm và cũng là hội viên Hội Nhà báo độc lập Việt Nam, tại số 383/6 Bà Hạt, quận 10, ông Ly-Batallan đã lập tức chứng kiến cảnh một số người được cho là công an ngồi ngay trước nhà nhậu nhẹt và còn dùng dao đe dọa, không cho một cựu tù nhân lương tâm ở chung nhà với ông Hoàng là ông Nguyễn Bắc Truyển được ra khỏi nhà.

Bức xúc trước hành động ngăn trở càn quấy trên, ông Ly-Batallan đã chụp hình những người ngồi trước nhà ông Hoàng, sau đó bước qua đường chụp những người ngồi ở nhà đối diện. Khi những người này bỏ chạy vào trong nhà, ông Ly-Batallan vào theo với mục đích hỏi cho rõ chuyện vì sao họ lại ngăn cản quyền tự do đi lại của công dân. Nhưng khi ông bước vào nhà, những người kia liền khóa cửa lại. Vào lúc đó, trong nhà có một nhân viên thông dịch của Lãnh sự Pháp, ông Hoàng và ông TLS Pháp.
Những người được cho là công an giữ mọi người khoảng 10 phút. Khi ông Ly-Batallan định bước ra ra đường, một người đàn ông hung hãn nhất lao theo, làm động tác gần như kẹp cổ ông Tổng Lãnh sự, xô đẩy ông rồi nói lớn "Tổng thống nào cũng không sợ!".
Nguồn tin cho biết người đàn ông có động tác kẹp cổ và xô đẩy trên là một trong những người thường xuyên theo dõi vợ chồng ông Nguyễn Bắc Truyển, và cũng là một trong 3 kẻ có mặt lúc họ dùng xe tông vào ông Truyển, dẫn đến chấn thương nặng cho ông.
Ngày hôm nay, chi tiết đáng giá nhất là ông TLS Pháp đã chụp được nhiều hình ảnh và cả hình người đàn ông kẹp cổ ông ta.
Khi xảy ra vụ việc trên, bà Oanh (vợ ông Hoàng) đã gọi điện cho công an phường, nhưng không thấy công an đến. Chỉ đến khi vụ việc trở nên lớn chuyện thì mới thấy cảnh sát khu vực có mặt, nhưng cũng không giải quyết chuyện gì mà chỉ hỏi qua loa chiếu lệ rồi bỏ đi.
Rất có thể, đây là trường hợp đầu tiên một viên chức ngoại giao cao cấp của nước ngoài có dấu hiệu bị hành hung ở Việt Nam. Nếu quả thật hành vi này thuộc về giới chức công an Sài Gòn, bất kể cấp nào, đương nhiên hành vi này đã xâm phạm rất nghiêm trọng vào quyền bất khả xâm phạm của giới chức ngoại giao nước ngoài, chắc chắn sẽ gây phản ứng hết sức bất lợi cho thể diện, vai trò và lợi ích của Nhà nước Việt Nam trước cộng đồng quốc tế.
"Côn đồ" ngồi ngay trước cửa
Giả bộ dùng dao cắt trái cây để hăm dọa người dân trong nhà

mercredi 5 novembre 2014

Nóng: Côn đồ hành hung ông Tổng lãnh sự Pháp tại thành phố Hồ Chí Minh

Phóng viên Dân Luận

Sáng ngày 5/11/2014, nhà báo độc lập Huỳnh Công Thuận thông báo việc vợ chồng anh Nguyễn Bắc Truyển, cùng chị Oanh (vợ thầy giáo Phạm Minh Hoàng) bị những người mặc thường phục bao vây và đe dọa. Chúng tôi đã liên lạc được với anh để nghe anh tường trình về sự việc này.
Dân Luận: Chào anh Nguyễn Bắc Truyển, chúng tôi nhận được tin anh và gia đình bị những người mặc thường phục đe dọa, anh có thể cho độc giả được biết sự việc xảy ra sáng nay như thế nào?
Nguyễn Bắc Truyển: Công an thường xuyên canh gác phòng trọ của tôi. Đây là nhà của mẹ anh Phạm Minh Hoàng đã cho tôi ở 4 tháng nay. Hàng ngày công an mật vụ đều ngồi ở căn nhà phía đối diện để theo dõi vợ chồng tôi. Chuyện này cũng khá bình thường vì ở Việt Nam những nhà vận động nhân quyền, dân chủ đều bị theo dõi như vậy. Có đều là họ theo là công việc của họ, còn công việc của mình vãn cứ làm bình thường thôi.
Nhưng sáng nay họ ngang ngược đến mức độ bày ra một bàn nhậu ở cửa ra vào phòng trọ của tôi. Tôi đi ra và nói với họ: "Đề nghị các anh ra nơi khác nhậu vì nơi đây là chỗ bước ra bước vô của gia đình." Phòng trọ tôi ở ngay chợ, phía trước có người bán quần áo, bán thịt nhưng họ vẫn cứ ngồi như vậy. Họ trả lời là: "Chúng tôi ngồi trên vỉa hè!" Vì đây là nhà của anh Hoàng, chị Oanh nên tôi không thể nói nhiều hơn mà mời chị Oanh đến để mời họ dọn đi. Ngay lập tức một người da trắng, bụng phệ đuổi chị Oanh đi với một thái độ hết sức xấc xược, vẫn với một luận điệu là họ đang ngồi trên lề đường.
nguyen_bac_truyen_3.jpg
Sau đó, người này kêu một người dân phòng đem con dao gọt trái cây qua và huơ trước mặt chị Oanh đe dọa. Thực sự những hành động như thế này không làm cho chị Oanh sợ, hoặc những người trong nhà sợ hãi. Thế là người này ngồi lì ra trước cửa và không đi đâu cả. Tôi gọi điện thoại báo cảnh sát khu vực đề nghị họ xuống làm việc nhưng họ bảo bận họp nên không xuống được. Thầy giáo Phạm Minh Hoàng báo tin cho ông Tổng lãnh sự Pháp tại Sài Gòn và tôi gọi điện cho Tổng lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn.
Khoảng 30 phút sau, ông Tổng lãnh sự Pháp tại TpHCM Emmanuel Ly Batallan xuống đến nơi. Ông lấy máy chụp hình những người đang ngồi trước phòng trọ của tôi, thì những người này bỏ chạy toán loạn. Thầy Hoàng sau đó dẫn ông Emmanuel Ly Batallan sang phía nhà đối diện, nơi thường canh gác tụi tôi để quan sát thì những người trong này cũng tránh đi nơi khác. Nhà mở cửa nên ông Tổng lãnh sự bước vào, thì những người mặc thường phục khóa trái cửa bên ngoài, và một vài ngườisiết cổ ông Tổng lãnh sự Pháp.
Thầy Phạm Minh Hoàng thấy thế liền la lên: "Đó là ông Tổng lãnh sự Pháp!" thì một người trong số đó (người này thường xuyên theo dõi tôi) bảo: "Tổng thống tao còn làm luôn huống hồ Tổng lãnh sự."
nh-bai-balade-en-france-tng-lanh-s-phap-ti-tphcm.jpg

Ông Tổng lãnh sự Pháp tại thành phố Hồ Chí Minh Emmanuel Ly Batallan
Những người này nhốt ông TLS trong vòng 10 phút rồi mở cửa cho ông qua phòng trọ của tôi. Ông TLS đã mời đại diện Sở ngoại vụ xuống để làm việc ngay tại đây. Một tiếng sau thì cảnh sát khu vực (CSKV) xuống hỏi qua loa rồi ra về. Qua việc này chúng ta có thể thấy những việc làm phía công an Việt Nam là "lưu manh". Một là công an thường phục giả dạng côn đồ, hai là sử dụng côn đồ để đánh đập những người đấu tranh. Bản thân tôi từ đầu năm đến nay bị hành hung 3 lần, ký giả Trương Minh Đức bị hành hung lần thứ tư trong năm.
Dân Luận: Anh có biết lý do tại sao sáng hôm nay họ lại có những hành động như thế đối với anh và gia đình thầy Phạm Minh Hoàng?
Nguyễn Bắc Truyển: Tôi không đoán được tại sao sáng nay họ lại có những hành động khiêu khích như vậy vì chúng tôi luôn giữ thái độ ôn hòa. Không biết là hôm nay có sự kiện gì xảy ra không mà nhà bác sĩ Nguyễn Đan Quế, chị Dương Thị Tân, thầy Thích Thiện Minh đều bị canh gác và khiêu khích trăng trợn. Đây là giai đoạn tôi cảm thấy công an Việt Nam đang có những hành động điên cuồng đối với những nhà đấu tranh. Biết đâu được đây cũng là những hành động nhắm vào các nhà đấu tranh để đẩy Việt Nam ra khỏi hiệp định TPP, trùng với mưu đồ của nhóm lợi ích thân Trung cộng. Các giả thiết nêu ra cũng nhờ các nhà đấu tranh khác nhận định giúp.
Dân Luận: Những hành động vừa qua của những người côn đồ đối với ký giả Trương Minh Đức và anh có làm cho anh chùn chân hay không?
Nguyễn Bắc Truyển: Tất cả việc họ làm gần đây thì họ cũng đã làm xuyên suốt 39 năm nay rồi. Đánh đập là chuyện bình thường lắm, trước đây là tử hình, tù chung thân như ông Nguyễn Hữu Cầu bị ba mươi mấy năm tù. Những hành động đó cũng có tác dụng làm cho một số người sợ sệt, nhưng khi những người đấu tranh đã vượt qua cái ngưỡng sợ sệt thì xem cái chết là chuyện bình thường. Chúng ta ngồi ở đây và ngày mai chúng ta ở tù, hay chúng ta không còn sống vì sự tra tấn hành hạ của nhà cầm quyền thì chúng ta phải chấp nhận. Chúng ta đang đi đến những bước cuối cùng để đòi nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam, tôi nghĩ là sẽ không có ai chùn chân đâu.
Dân Luận: Cảm ơn anh đã trả lời phỏng vấn của chúng tôi ngày hôm nay.

dimanche 2 novembre 2014

Ký giả Trương Minh Đức bị đánh hội đồng trọng thương


RFA-02-11-2014

Hình ảnh anh Trương Minh Đức bị đánh ngày 2 tháng 11, 2014
Hình ảnh anh Trương Minh Đức bị đánh ngày 2 tháng 11, 2014
RFA files
Ký giả Trương Minh Đức bị một nhóm người lạ mặt tấn công đánh trọng thương.
Sáng nay trên đường từ nhà vợ anh ở Bến Cát, Binh Dương về Sài Gòn thì có một toán khoảng 7, 8 người chạy xe bám theo anh. Và khi đến ngã ba Suối Giữa gần vào đến Thủ Dầu Một thì nhóm người này ép vào định xô đạp cho anh ngã.
Anh cố gắng thoát vào một quán cà phê gần đó, nhưng toán người lạ mặt này ngang nhiên đuổi theo và đánh tới tấp vào người vào đầu anh.rồi bỏ đi bỏ mặc anh nằm mê man đó.
Tin mới nhất thì Chị Thanh vợ anh Trương Minh Đức cho biết anh hiện thở rất khó khăn và bị nhiều vết thương hiện đang được cấp cứu tại bệnh viện Hoàn Mỹ ở Sài Gòn.
Cũng theo chị Thanh thì anh Đức cho biết trong số người tấn công anh có một vài người là công an ở Bến Cát, Bình Dương mà anh biết mặt.

samedi 1 novembre 2014

Thư gửi con trai và những người yêu chuộng tự do, dân chủ khi TNLT Trần Hữu Đức Gần Hết Án


images
Hôm nay, nhận được tin báo của gia đình TNLT Trần Hữu Đức cho biết, anh Đức hết án vào ngày 02 tháng 11 năm 2014. Và bố anh là Ông Giuse Trần Đức Trường có viết một lá thư gửi cho Con Trai và những người yêu mến Tự Do – Công Lý – Hòa Bình.
Cũng xin được nhắc lại, TNLT Trần Hữu Đức cùng 3 người khác bị bắt vào ngày 02/08/2011, trong vụ rải truyền đơn tẩy chay bầu cử Quốc Hội Cộng Sản độc diễn, đòi đa nguyên đa đảng, đòi tự do dân chủ,… Anh Trần Hữu Đức bị kết án 39 tháng tù giam và 1 năm quản chế tại địa phương. Còn 3 người khác lần lượt đã được trả tự do trước đó gồm: TNLT Đậu Văn Dương, TNLT Hoàng Phong, TNLT Chu Mạnh Sơn.
Trong suốt quá trình thụ án tại K3 – Trại Giam Phú Sơn 4 – Tĩnh Thái Nguyên, Anh Trần Hữu Đức đã kiên quyết đấu tranh đến cùng đòi các quyền Công Bằng, đòi lại những quyền lợi đáng được hưởng cho các Tù Nhân. Vì thế, mà anh đã bị các cán bộ Trại Giam Phú Sơn 4 hiềm thù, đẩy anh vào chốn kỷ luật 10 ngày 10 đêm phải nằm xiềng.
Gần đến ngày hết án của anh, ông Giuse Trần Đức Trường có gửi cho Con trai với những lời tâm sự, những tình cảm bấy lâu nay ông đã cất giữ. Ông vui mừng không phải vì Con Trai được trả tự dọ mà Ông vui vì Con đã đánh dấu được sự trưởng thành từ chốn lao tù. Ông cũng cám ơn quý Cha, quý ân nhân, quý bạn bè thân hữu gần xa đã luôn động viên anh Đức và gia đình, cũng như giúp đỡ về cách này cách khác. Nhân ngày anh Đức được trả tự do, Gia Đình có giờ cơm đạm bạc và kính mời mọi người đến chia vui.
TNLT Chu Mạnh Sơn
Sau đây là toàn văn bức thư mà ông Giuse Trần Đức Trường là Bố của TNLT Trần Hữu Đức gửi:


Thư gửi con trai và những người yêu chuộng tự do, dân chủ.
Con yêu quí của cha!
Như vậy, con đã sắp thoát khỏi nhà tù nhỏ bé để trở về nhà tù lớn cùng với gần 90 triệu đồng bào Việt Nam yêu dấu sau 39 tháng lao tù bất công mà nhà cầm quyền Việt Nam đã chụp lên đầu con (2/8/2011 – 2/11/2014).
Con biết không, ngày 2 tháng 11 sắp tới là ngày rất vui đối với cha. Cha vui không đơn thuần chỉ vì con đã thoát ra khỏi chốn ngục tù. Nhưng có niềm vui lớn hơn đối với cha, đây là ngày đánh dấu sự trưởng thành hơn của con!
Trong Chúa, cha vui và luôn tự hào về con!
Cha vui, vì con đã can đảm nói và làm những việc mà đa số người dân Việt Nam đều biết nhưng vì lí do nào đó mà họ đành nín lặng hoặc có một số ít đã phải trả giá rất đắt. Đó là việc tố cáo chỉ ra trò lừa mị của nhà cầm quyền Việt Nam trong cái gọi là BẦU CỬ.
Con yêu quí!
Cha biết con sẽ đọc được những dòng này sau khi ra khỏi chốn lao tù. Cha muốn đây là một món quà tinh thần cũng như sự ủng hộ và đồng hành của cha để con tiếp tục vững bước hơn trên lý tưởng mà con đã và đang chọn.
Kính thưa quí Ân nhân, bạn hữu gần xa của con trai tôi là Sinh viên Phêrô Trần Hữu Đức cùng những người yêu mến công lý và sự thật!
Để niềm vui này được trọn vẹn, gia đình chúng tôi đã chuẩn bị sẵn những mâm cơm đạm bạc với những thực phẩm do bàn tay lao động của gia đình làm ra như gạo, rau xanh, bầu, bí, cà, ngô, khoai,…để đón mời quí vị đến chung vui cùng gia đình chúng tôi vào ngày mồng 2,3 tháng 11 năm 2014 sắp tới.
Địa chỉ: Ông Giuse Trần Đức Trường, xóm 4 xã Nam lộc huyện Nam Đàn tỉnh Nghệ An.
Niềm vui của gia đình chúng tôi sẽ được nhân lên gấp bội nếu có sự hiện diện của quí Ân nhân, bạn hữu và những người yêu mến công lý và sự thật.
Vạn lộc, ngày 26/10/2014
Cha của con!
(Đã ký)
Giuse Trần Đức Trường.
WP_20141027_023
WP_20141027_025
http://fvpoc.org/2014/10/28/thu-gui-con-trai-va-nhung-nguoi-yeu-chuong-tu-do-dan-chu-khi-tnlt-tran-huu-duc-gan-het-an/