mardi 30 avril 2013

Kết luận sai trái của Bộ Công an đối với Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha



Vũ Đông Hà (Danlambao) - Sau khi dài dòng kể lể, bản cáo trạng 10 trang của Bộ Công An - Tổng Cục An Ninh, Cục Bảo vệ Chính trị 5 kết luận: 

"Hành vi nêu trên của các bị can Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên đã phạm vào tội "tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam" theo Điều 88 Bộ Luật hình sự: 

1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm: 

a. Tuyên truyền, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân

b. Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân

c. Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Xin lưu ý đối tượng chính của điều 88 là nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nhân dân. 

Bây giờ, dựa vào nguyên văn bản cáo trạng, "tội" của Phương Uyên và Nguyên Kha là gì? Hành vi nào được Bộ công an nêu ra trong bản cáo trạng là chống lại "chính quyền nhân dân", "nhà nước CHXHCNVN" và "gây hoang mang trong nhân dân"?: 

1. Dán khẩu hiệu "TTYN Long An đấu tranh cho tự do & Nhân quyền" 

2. Dán cờ vàng 3 sọc đỏ; Dán cờ vàng 3 sọc đỏ với dòng chữ "1890-1920: Đại Nam quốc kỳ từ thời vua Thành Thái tới vua Khải Định; 1948-1975: cờ quốc gia Việt Nam. 

3. Tranh hình công an to lớn cầm dùi cui chỉ về phía người dân đang xếp hàng. 

Cả ba hành vi này không vi phạm điều 88

- Đấu tranh cho tự do & Nhân quyền hoàn toàn không đồng nghĩa với Tuyên truyền, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý,phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân

Ngược lại, nó là quyền hạn của công dân Việt Nam được bảo đảm bởi Điều 19 của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mà nhà nước Việt Nam đã ký và cam kết: Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm. Quyền này bao gồm sự tự do quan điểm mà không bị xen vào quấy rầy và được tự do tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và tư tưởng qua mọi phương tiện truyền thông bất kể biên giới. 

Dán cờ vàng 3 sọc với dữ kiện xuất xứ lịch sử không phải là hành vi chống lại nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Luật pháp Việt Nam không có điều khoản nào ngăn cấm công dân trình bày, quảng bá những dữ kiện lịch sử. 

Tranh hình công an to lớn cầm dùi cui chỉ về phía người dân đang xếp hàng là một hành động phản ảnh tình trạng xã hội. Hiện tượng công an đánh người, giết người cũng là những hành vi có thật, đang diễn ra và được loan tải bởi truyền thông, báo chí. Phản ảnh hiện thực xã hội không thể được xem là tuyên truyền chống lại nhà nước CHXHCNVN

4. Dán khẩu hiệu "TTYN quyết tâm diệt cộng sản, giải phóng dân tộc" 

5. Long An trung dũng kiên cường toàn dân chống cộng suốt đời tự do" 

6. Dùng ngón tay chấm viết có nội dung "phỉ báng đảng CSVN

Đối tượng của những khẩu hiệu này là cộng, cộng sản  đảng cộng sản - không phải là Chính quyền nhân dân / nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Đảng CSVN và Nhà nước CHXHCNVN là 2 thực thể pháp lý khác nhau. 

7. Dùng ngón tay chấm viết có nội dung "không hay về Trung Quốc" 

Đây là cái chấm viết "không hay" mà công an muốn nói đến: 


Không cần dài dòng, Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha chỉ có "tội" nếu trong điều 88 BLHS, tất cả những cụm từ Chính quyền Nhân Dân, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam được đổi thành Chính quyền nhân dân Trung quốc hay Nhà nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa

Vì tính vô lý cực kỳ của nó, cáo buộc Dùng ngón tay chấm viết có nội dung "không hay về Trung Quốc" thể hiện rõ nhất bản chất và động cơ đằng sau bản cáo trạng này. 

8. Truyền đơn dán tiền lẻ - nội dung trung bình 116 chữ - xuyên tạc lịch sử, chính sách, chủ quyền biển, đảo, tôn giáo; phỉ báng chính quyền, kêu gọi người dân biểu tình, chống đảng CSVN. 

Bản cáo trạng không trình bày chi tiết, nội dung của truyền đơn, do đó chúng ta không thể có thể có những phân tích, bình luận chính xác. Tuy nhiên, dựa vào những cáo trạng dành cho những người tù của chế độ như Ts Cù Huy Hà Vũ, Phạm Thanh Nghiên, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải... chúng ta có thể hiểu rõ bản chất của cái gọi là "xuyên tạc lịch sử, chính sách, chủ quyền biển, đảo, tôn giáo; phỉ báng chính quyền, kêu gọi người dân biểu tình, chống đảng CSVN." 

Xin lưu ý, tất cả những dữ kiện của bài viết đều dựa vào bản cáo trạng của công an. Điều đó không đồng nghĩa bất cứ điều gì mà Bộ Công An - Tổng Cục An Ninh, Cục Bảo vệ Chính trị 5 gán cho 2 sinh viên yêu nước là đúng với sự thật. Nhưng với những gì từ chính văn bản của công an, chúng ta đã thấy nhiều điều vô lý, bẻ cong "tội danh" một cách khiên cưỡng. Sai trái lớn nhất và làm cho mọi cáo trạng trở thành vô nghĩa là đã nhầm lẫn giữa đảng cộng sản VN và chính quyền, nhà nước CHXHCNVN

Kết thúc bài viết này, xin gửi đến các bạn bài thơ trọn vẹn của sinh viên Nguyễn Phương Uyên để cảm nhận được tấm lòng tha thiết của người con gái Việt Nam yêu nước thương nòi này:

Ơi Đồng Bào Việt Quốc

Đất nước không chiến tranh 
Cớ chi đau thắt ruột 
Sự tự hào ngộ nhận 
Một chế độ bi hài sau chiến tranh 

Bọn cường quyền gian manh cơ hội 
Đào bới bóc lột dân lành 
Núp dưới bóng cờ máu, bác đảng 
Âm thầm bán từng mãnh đất quê hương

Tổ quốc thân yêu ơi! 
Đồng bào thân yêu ơi! 
Ôi, ta thương quá đi thôi! 
Vết sẹo hằn sâu vào trái tim, trải dài theo năm tháng 

Xuyên qua chiến tranh có những đống mồ hùng vĩ 
Người phơi thây ngã xuống mắt trừng trừng nhìn nhau 
“Hậu thế ơi hãy giữ gìn non sông” 
Ôi đất nước giờ tả tơi từng mãnh trao cho giặc! 

Sự hy sinh bất công! 
Xứ sở linh thiêng có còn không? 
Phật khóc, Thánh rơi lệ! 
Công lý lưu lạc để đức tin chìm vào đáy biển 

Tràn ngập hôn mê 
Ơi thanh niên Việt Quốc! 
Chúng ta là ai? 
Hãy đứng lên trước vận mệnh tổ quốc 

Giặc đang tràn tới ngõ 
Hãy đứng lên đi 
Đứng lên niềm tự hào để sử sách lưu danh 
Đứng lên đi cho tự do tỏa sáng 

Đứng lên đi giành lại Nước của dân lành 
Hỡi tất cả những ai là đồng bào việt quốc 
Hãy chung tay gìn giữ cội nguồn cho con cháu mai sau 

Nguyễn Phương Uyên


Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha sẽ ra tòa ngày 16/5



Hải Huỳnh (Danlambao) - Tin cho biết, phiên toà xét xử hai sinh viên yêu nước là Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha sẽ diễn ra vào ngày 16/5/2013 sắp tới, tại trụ sở tòa án tỉnh Long An. Cả hai sinh viên cùng bị cáo buộc 'Tuyên truyền chống phá nhà nước' theo điều 88 BLHS, trong đó có việc rải truyền đơn chống Trung Quốc xâm lược.

Dự kiến, chủ tọa phiên tòa là ông Lê Quốc Hùng, hiện đang là Phó Chánh án tòa án tỉnh Long An, Kiểm sát viên giữ quyền công tố là ông Huỳnh Văn Hoàng.

Có 3 luật sư tham gia bảo vệ quyền lợi cho 2 sinh viên yêu nước là :

1. Luật sư Nguyễn Văn Miếng, văn phòng luật sư Hồng Đức thuộc Đoàn luật sư thành phố bào chữa cho sinh viên Đinh Nguyên Kha

2. Luật sư Nguyễn Thanh Lương, Đoàn luật sư tỉnh Bến Tre tham gia bào chữa cho sinh viên Nguyễn Phương Uyên

3. Luật sư Hà Huy Sơn, Đoàn luật sư Hà Nội tham gia bào chữa cho sinh viên Nguyễn Phương Uyên.

Phiên tòa dự kiến sẽ diễn ra trong 1 ngày, nhưng nhiều thông tin khẳng định chắc chắn rằng thời gian xét xử sẽ bị "nén" xuống thành 1 buổi.

Phía đại diện các cơ quan nước ngoài thì hiện nay chỉ mới có Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn đã đăng ký với tòa án tỉnh Long An để đến tham dự phiên tòa này.

Cho đến thời điểm hiện nay thì Phương Uyên đã gặp luật sư được 2 lần. Trong lần mới đây nhất thì cô và luật sư trao đổi thắng thắn hơn. Dù có công an trại giam theo dõi suốt buổi gặp mặt nhưng tinh thần Phương Uyên rất mạnh mẽ và cô yêu cầu bào chữa theo hướng không có tội.

Trong khi đó, sinh viên Đinh Nguyên Kha trước đó đã bị 'trích xuất' lên Bộ Công An, bị đưa về giam giữ tại trại giam B14 (Sài Gòn) với lý do để điều tra cái gọi là 'hành vi khủng bố'.

danlambaovn.blogspot.com

* Theo một văn bản được phổ biến trên trang Dân Luận, hôm 27/4, luật sư Nguyễn Thanh Lương đã chính thức gửi đơn yêu cầu xem xét, xử lý việc Phương Uyên bị đánh trong trại giam của CA Long An:

Tưởng niệm tháng Tư Đen 2013 tại Frankfurt, Đức quốc


Thông Tin Đức Quốc - 29.04.2013

NTN (Tham du vien bieu tinh)
Mặc dù đã cuối tháng 4, cái lạnh 6 độ C vẫn còn vương vấn và từ 3 hôm trước dự báo thời tiết đã cho biết trời sẽ mưa dầm và lạnh vào ngày thứ Bảy, 27.4.13, nhưng không làm sờn lòng hơn 200 người Việt còn trăn trở với hiện tình đất nước, đặc biệt từ các tiểu bang xa như Berlin, Hamburg, München, Bremen,...đã tụ về trước Lãnh sự quán CSVN nằm trên đường Kenedy Alle thuộc thành phố Frankfurt / Main để tham dự cuộc biểu tình tưởng niệm biến cố đau thương 30.4 cách đây 38 năm, cũng như hun đúc tinh thần và khẳng định quyết tâm chống lại sự cai trị bạo tàn của đảng Cộng sản Việt Nam, do Hội NVTNCS tại Frankfurt phối hợp với Liên Hội NVTNCS và nhiều tổ chức, đoàn thể người Việt tại CHLB Đức tổ chức. Đặc biệt nhất là sự hiện diện của cụ Nguyễn Đình Tâm tròn 90 tuổi, đến từ Berlin đã được mọi người vỗ tay trân trọng tán thưởng.

Đối diện lãnh sự quán CSVN

Chương trình sinh hoạt ngày Quốc Hận đã bắt đầu vào lúc 12 giờ 30 bằng nghi thức chào cờ và mặc niệm trong rừng cờ vàng và biểu ngữ. Ông Võ Hùng Sơn, chủ tịch HNVTNCS tại Frankfurt đã khai mạc bằng bài diễn văn ngắn nhắc lại biến cố đau thương cho cả nước đúng 38 năm trước, khi miền Nam tự do mất vào tay khối cộng sản. ĐCSVN sau đó đã tiến hành những chính sách trả thù người dân miền Nam và đi từ sai lầm này đến sai lầm khác. Họ đã biến một miền Nam Việt Nam trù phú thành một nơi đói nghèo như Bắc Hàn. Chính sách hà khắc và ngu dốt đó đã đẩy hàng triệu người phải bỏ nưóc ra đi và đã khiến hàng trăm ngàn người phải bỏ thây nơi rừng sâu, trên biển cả.

Nhưng điều đáng nói hơn cả là thái độ khiếp nhược của lãnh đạo ĐCSVN trước tham vọng sát nhập Việt Nam vào đất Tàu của nhà cầm quyền Trung Cộng (TC). Họ đã để TC ngang nhiên xâm phạm hải phận Việt Nam ở biển Đông như vào chỗ không người, để TC khai thác bauxite ở Tây Nguyên, rừng đầu nguồn và nhiều nơi khác gây nguy hại trầm trọng đến an ninh quốc gia. ĐCSVN cũng đã cắt nhượng nhiều phần lãnh thổ Việt Nam cho TC để đổi lấy sự bảo kê giữ chặt quyền lực. Ngoài ra, sự can đảm đứng lên và chấp nhận hy sinh của những con dân Việt Nam tại quốc nội trong những năm qua đã được mọi người ca ngợi, tuyên dương.

Tiếp theo là phần phát biểu của các đại diện tổ chức, hội đoàn tại Đức như Cộng đồng Người Việt tại Berlin (cụ Nguyễn Đinh Tâm, 90 tuổi), đảng Dân Tộc (ông Trần Văn Sơn), Hội NVTNCS tại Mönchengladbach (ông Nguyễn Văn Rị), Tu sĩ Thích Ấn Tâm, Hội Người Việt tỵ Nạn vùng Rurhgebiet (2 bạn trẻ Vũ Duy Minh Khoa và Vũ Duy Yến Ngân), Hội Người Việt tỵ Nạn tại Oldenwald (ông Lê Trung Ưng), đảng Việt Tân (ông Nguyễn Thanh Văn), Hội Người Việt tỵ Nạn tại Köln (Liêu Tuấn Tú),…với nội dung xoay quanh việc tưởng niệm nạn nhân của chế độ độc tài cộng sản và tố cáo tội ác buôn dân bán nước của CSVN cũng như kêu gọi đồng bào hải ngoại tiếp tay với đồng bào quốc nội để đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa đất nước và chống ngoại xâm. Đặc biệt một phụ nữ, đại diện cho cộng đồng người Tây Tạng tại Đức cũng đã phát biểu ủng hộ cuộc đấu tranh của người Việt Nam.

Những bài phát biểu cũng không quên tố cáo âm mưu chia rẽ cộng đồng người Việt hải ngoại qua nghị quyết 36 nhằm vô hiệu hóa những nỗ lực đấu tranh cho một nước Việt Nam dân chủ tự do thực sự.

Rừng biểu ngữ hầu hết nói lên khát vọng tự do dân chủ cho đất nước, tố cáo tội ác của ĐCSVN và tham vọng bành trước của Bắc Kinh.
Sau những bài phát biểu là những tiếng hô „Đả đảo ĐCSVN buôn dân bán", „Tự do, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam" vang dội một góc phố.


Cụ Nguyễn Đình Tâm (Berlin)

Ông Nguyễn Văn Rị (Hội NVTNCS Mönchengladbach)

Ông Trần Văn Sơn ( Đảng Dân Tộc)




Tu sĩ Thích Ấn Tâm

Ông Trịnh Đỗ Tôn Vinh (Liên Hội NVTN tại Đức)

Anh Vũ Duy Minh Khoa (Hội NVTNCS Ruhrgebiet)

Cô Vũ Duy Yến Ngân (Hội NVTNCS Ruhrgebiet)


Ca sĩ Thu Sương (đến từ Pháp quốc)

Ông Lê Trung Ưng (Hội Người Việt tỵ Nạn tại Oldenwald)

Ông Nguyễn Thanh Văn (Đảng Việt Tân)

Ông Liêu Tuấn Tú (Hội NVTN tại Köln)

Ông Trần Văn các (Hội NVTNCS tại Bremen)

Đại diện Cộng đồng Người Tây Tạng


Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Hùng, Anh Trịnh Đỗ Tôn Vinh (Liên Hội NVTN tại Đức) và cô Vũ Duy Yến Ngân ( Hội NVTNCS vùng Ruhrgebiet) đã đảm nhận phần tiếng Đức để nói cho người Đức hiểu rõ mục đích của buổi biểu tình.

Đặc biệt, chị „Hạt Sương Khuya“, ca sĩ Thu Sương từ Paris sang đã góp mặt với những bài ca thiết tha và rực lửa đấu tranh làm cho khí thế cuộc biểu tình càng dâng cao.

Cuộc biểu tình cũng đã được trực tiếp truyền thanh truyền hình  vào các diễn đàn trên internet như Paltalk.

Trời vẫn mưa, vẫn lạnh buốt, nhưng nhờ những ổ bánh mì thịt của ban tổ chức chuẩn bị sẵn, đoàn biểu tình đã ấm áp lại phần nào.
Cuộc biểu tình trước Lãnh sự quán CSVN chấm dứt vào lúc 14giờ 30. Sau đó đoàn biểu tình đã diễn hành đến Lãnh sự quán Trung Cộng với biểu ngữ và rừng cờ vàng cả hai con đường, dưới sự hướng dẫn nhiệt tình và lịch sự của những nhân viên công lực Đức.

Trước lãnh sự quán TC

Khoảng 14 giờ 30, ban tổ chức nhanh chóng thu dọn cờ, biểu ngữ, dàn âm thanh, … và hướng dẫn đoàn biểu tình di chuyển đến lãnh sự quán TC chỉ cách đó khoảng 300m. Đoàn đi, vàng cả hai con đường, dưới sự hướng dẫn nhiệt tình và lịch sự của những nhân viên công lực Đức.
Những bài phát biểu cùng những tấm biểu ngữ lớn nhỏ tố cáo những hành động bành trướng tại biển Đông của TC đã được cất lên, xen kẽ là những tiếng hô đả đảo TC. Tại đây một số biểu ngữ bằng hình ảnh có nội dung rất lý thú cũng được một số tham dự viên trương lên (xin xem hình) nhằm tố các những chính sách dùng hàng giả, sử dụng hacker, hàng độc hại, đánh cắp bản quyền…..







Cuộc biểu tình trong công viên nhỏ nằm đối diện với Lãnh sự quán Trung cộng đã thêm phần khí thế với sự góp mặt của Nhóm khoảng 10 người Tây Tạng. Họ mặc áo, choàng cờ vàng lên vai, cầm bảng lưỡi bò bị kéo cắt. Họ hát bằng tiếng Tây Tạng; dù không hiểu người người Việt hiện diện có thể cảm nhận được nỗi đau đớn, uất hận của người dân đã mất nước trong từng ánh mắt và trong giai điệu bài ca. Sau đó họ cầm loa tay và hô rất to những khẩu hiệu chống TC một cách rất nhiệt tình, mạnh mẽ. Nét mặt, cử chỉ, ánh mắt của họ khiến các tham dự viên khác cũng bị cuốn hút theo một cách vừa hào hứng vừa khâm phục.



Cuộc biểu tình trước Lãnh sự quán Trung cộng chấm dứt vào lúc 16 giờ.

Sau đó mọi người đã di chuyển về hội trường Volkshaus Enkheim trên đường Borsig Allee nằm cách đó khoảng 10 cây số để dùng bửa cơm chiều sau nhiều tiếng đồng hồ biểu tình ngoài trời mưa lạnh.

Hội thảo và văn nghệ đấu tranh

Hội Phụ Nữ tại Frankfurt đã có nhã ý đãi các tham dự viên bằng một buổi cơm nóng với thịt kho tàu và đầy đủ các loại xà-lách tươi cùng trà nóng, cà phê miễn phí.

Chương trình phần ba bắt đầu cũng bằng nghi thức chào cờ, mặc niệm và dân hương trước bàn thờ Tổ quốc rất trang nghiêm bên cạnh là bức tranh „Tiếc thương“ nổi tiếng.





Sau đó ban chấp hành của Liên Hội (BCH/LH) đã được mời lên bàn chủ tọa để tiến hành phần sinh hoạt thứ ba. Bác sĩ Trần Văn Tích, chủ tịch Liên Hội đã trình bày những công tác đã thực hiện trong năm qua cũng như tình hình tài chánh của LH. Dưới sự điều hợp của BCH/ LH, cử tọa đã biểu quyết chọn nơi biểu tình là Berlin cho ngày Quốc Tế Nhân Quyền 2013 và giữ Frankfurt là nơi tổ chức Ngày Quốc Hận 2014.
Cử tọa đã sôi nổi góp ý với BCH/ LH. Một số đại diện hội đoàn và cá nhân đã quyên góp tại chỗ để LH có thêm phương tiện để sinh hoạt.

Sau phần hội thảo là phần văn nghệ đấu tranh với sự đóng góp của ca sĩ Thu Sương cùng nhiều tài năng khác đã khiến mọi người không nỡ rời hội trường cho đến tận 22 giờ đêm, kết thúc một ngày sinh hoạt đấu tranh rất có ý nghĩa.

NTN
Photo von Luu Berlin
Thông Tin Đức Quốc http://www.thongtinducquoc.de/node/520

lundi 29 avril 2013

Đảng sợ Thức cầm viết hơn cầm súng



Về chuyến thăm Trần Huỳnh Duy Thức tháng 4/2013: Việt Khang vẫn khỏe mạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng chịu khó học hỏi.

Facebook Trần Huỳnh Duy Thức - Hôm nay (28/04/2013) gia đình đã thăm Thức tại K1, trại giam Xuân Lộc. Điều ấn tượng đầu tiên là Thức đã lên ký và rắn chắc thấy rõ sau một tháng rưỡi không còn biệt giam. Nhìn Thức phong độ và dường như đang lấy lại thể trạng hồi trước khi bị biệt giam khá nhanh.

Thức cho biết là cùng với 5 anh em ở đó tập thể dục rất nhiều, tập cả Yoga. Thức đã có thể tập những động tác khó như trồng cây chuối và cho biết đang cố gắng luyện tập thể hình. Mấy anh em ở đó dạo này ăn nhiều hơn nhờ có lò than riêng nên luôn ăn thức ăn nóng tự nấu, ngày 3 bữa. 

Mỗi lần các gia đình thăm đều có thể gửi thịt cá, rau củ tươi để anh em nấu. Ngoài những thức ăn đó thì có thể đặt mua căn-tin của trại giam những đồ tươi này nhưng không được ngon lắm. Có một tín hiệu cũng tốt đẹp nữa là ở đó họ cho người nhà của các anh em gửi quạt máy vào. Nên bây giờ tất cả 3 phòng đều có quạt, nhờ vậy mà bớt nóng nhiều trong thời gian oi bức hiện nay. 

Nghe nói có một số loại rau đã bắt đầu thu hoạch nên anh em cũng không thiếu rau tươi. Sức khỏe của 5 anh em khác nghe nói cũng rất tốt. Thức khuyên mọi người bỏ thuốc lá nên giờ chỉ còn anh Cường và anh Tuấn hút. Hầu hết mọi người đều lên cân. Trần Hoàng Giang chế tạo ra những dụng cụ đơn giản nhưng hiệu quả để luyện tập. Việt Khang nghe nói lên ký nhiều so với trước khi vào tù nhưng cũng rất rắn chắc, khỏe mạnh và đang siêng học tiếng Anh do Thức hướng dẫn. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng thì rất chịu khó học hỏi, nghiên cứu về kinh tế học. Mấy anh em giúp đỡ chia sẻ cho nhau mọi thứ, từ vật dụng đến kiến thức. Thức khuyên mọi người đọc nhiều và học hỏi lẫn nhau. Nói chung là theo Thức, mọi người rất vui vẻ và tinh thần lạc quan.

Đặc biệt cả nhà đều nhận thấy một sự thay đổi khác lạ trong thần sắc của Thức. Đó không chỉ là sự tự tin lạc quan thường thấy mà còn là phong thái thư thả của người không phải đang ở tù, mà tựa một người bừng sáng sau giông bão như chính điều mà Thức đã nhắn gửi: “Chỉ cần giữ được ánh lửa thì nó sẽ bừng sáng sau giông bão” (1)
Phong thái đó rõ ràng đến mức mọi người trong nhà không thể không nghĩ rằng một vận hội mới đang đến rất tốt đẹp. Nhìn Thức bây giờ cảm thấy dường như mọi lao khổ, bão táp, phong ba đều không thể bám được vào con người Thức. Tất cả đều trôi tuột đi. Phong thái đó tương phản với hình ảnh của Thức trước khi bị bắt. Dù lúc nào cũng tự tin nhưng lúc đó trong Thức ẩn chứa những nỗi lo lắng, ưu tư. Lúc ấy gia đình không hiểu được nguyên nhân nhưng sau khi Thức bị bắt thì đọc các bài viết của Thức mới biết rằng đó là sự trăn trở cho hiện tình đất nước. Còn bây giờ dù nỗi ưu tư ấy vẫn còn nhưng lại không thấy sự lo lắng đó nữa. Thay vào đó là một thái độ điềm tĩnh đến lạ thường.

Gia đình cũng nói về những khó khăn, bất ổn về kinh tế tác động đến đời sống mọi người. Người dân càng lúc càng khốn cùng. Nếu như những lần trước sẽ thấy một thoáng nỗi buồn trong ánh mắt của Thức rồi sau đó là những lời động viên cả nhà, thì lần này Thức không biểu lộ một cảm xúc âu lo nào mà nói ngay: “Đây là một thời cơ vô cùng quý giá của đất nước. Nó không chỉ đưa đến một sự thay đổi tốt đẹp mà còn là cơ hội để thoát khỏi những ảnh hưởng tiêu cực hàng ngàn năm nay của Trung Quốc lên đất nước Việt Nam mà không phải đổ máu. Lúc đó dân tộc Việt Nam mới có thể ngẩng cao đầu.” Thức nói kèm một nụ cười cũng rất lạ.

Thức cho biết những người quản lý trại giam cũng thỉnh thoảng ghé gặp nói chuyện với Thức. Họ nói rằng kinh tế sẽ mau chóng phục hồi vì đảng và nhà nước cũng đã thấy được những sai lầm thiếu sót và đang trong quá trình tự thay đổi. Rồi họ khuyên các anh em ở đó cứ yên tâm giữ gìn sức khỏe. Thức cho biết họ đã cho nhận một số sách gia đình gửi vào nhưng vẫn còn hạn chế giấy viết nghiêm ngặt. Thức nói đùa rằng người ta sợ Thức cầm viết hơn là cầm súng.

CA bí mật chuyển trại giam, Điếu Cày bị đưa đi biệt tích



Danlambao - Blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải đã bị CA bí mật chuyển trại giam từ hôm 26/4/2013 mà không thông báo đến gia đình. Bên cạnh đó, thông tin về nhà tù nơi Blogger Điếu Cày bị chuyển đến hiện đang bị giữ kín theo lệnh của Tổng cục 8 – Bộ Công An.

Trao đổi với Danlambao, chị Dương Thị Tân (vợ cũ của Blogger Điếu Cày) cho biết: Sáng nay, 28/4/2013, chị Tân cùng con trai Nguyễn Trí Dũng đến trại giam Xuyên Mộc làm thủ tục thăm nuôi định kỳ. Khi đến nơi thì được cán bộ trại giam thông báo đã ‘trích xuất’ anh Nguyễn Văn Hải đến trại giam khác từ hôm 26/4. Việc chuyển trại giam không hề được thông báo đến gia đình.

Trước đó 1 tuần, ngày 21/04/2013, chị Tân cùng con trai cũng đã bị cán bộ trại giam này ngăn cản không cho thăm gặp Điếu Cày. Lý do được đưa ra là: chưa đủ ngày thăm nuôi. 

Bất bình với lối làm việc mờ ám của công an, chị Dương Thị Tân lập tức chất vấn và yêu cầu cung cấp thông tin về trại giam mới - nơi đang giam giữ Điếu Cày. 

Hai cán bộ trại giam Xuyên Mộc là Thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu và đại úy Phạm Văn Huyên nói rằng anh Nguyễn Văn Hải bị ‘chuyển về trại 6’, nhưng nhất định không nói rõ ‘trại 6’ là trại giam nào và ở đâu. 

Theo lời chị Tân, sau khi bị gặng hỏi, hai cán bộ này trả lời “Đây là lệnh từ cục 8 – Bộ công an yêu cầu không được thông báo cho gia đình”. Đồng thời tỏ thái độ thách thức: “Nếu thấy chúng tôi làm sai thì cứ việc khiếu nại”. 

Theo tìm hiểu, ‘cục 8’ ở đây là Tổng cục Cảnh sát Thi hành án và Hỗ trợ tư pháp (Tổng cục VIII). Còn ‘trại 6’ hiện không rõ chính xác nơi nào, nhiều khả năng là trại 6 ở Nghệ An, một trại giam khét tiếng tàn độc thuộc miền núi Thanh Chương, cách Hà Nội 400km. Đây là trại giam đang giam giữ nhiều nhà đấu tranh dân chủ tại Việt Nam, trong đó có nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa từng bị cán bộ nơi đây đòi xích chân ngay trên giường phẫu thuật. 

Như vậy, từ khi bị bắt vào tháng 4 năm 2008, đến nay đã hơn 5 năm, Blogger Điếu Cày đã bị chuyển qua hàng chục trại giam. Trong thời gian giam giữ tại trại Xuyên Mộc, anh đã bị cách ly và biệt giam gần 3 tháng trời, từ hôm 1/2/2013 đến khi bị chuyển đi biệt tích.

Hành vi mờ ám, bất minh của công an đối với Điếu Cày đã dấy lên quan ngại về tình trạng sức khỏe của blogger này trong thời điểm hiện nay. Việc chuyển trại giam một cách bí mật như trên rõ ràng là hành vi trả thù, hành hạ đối với người tù nhân lương tâm nổi tiếng tại Việt Nam.

Trước đó, vào năm 2011, cơ quan công an đã có nhiều hành vi mờ ám tương tự đối với blogger Điếu Cày. Mãi sau này dư luận mới được biết, sở dĩ có những hành vi trên là vì công an muốn che dấu việc Điếu Cày phải nhập viện cấp cứu khi bị giam giữ tại trại giam B34.

Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng gửi thư ngỏ lên BT Bộ Công An


Thanh Trúc, phóng viên RFA
vttruc04282013.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng, nguyên là giảng viên trường Cao đẳng Thương mại (Bộ Công Thương)
Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng, nguyên là giảng viên trường Cao đẳng Thương mại (Bộ Công Thương)
blog nguyentuongthuy

Bắt cóc giữa đường

Trả lời Thanh Trúc về điều gọi là bị công an bắt cóc đột xuất trên đường đi làm, ông Vũ Mạnh Hùng cho biết:
Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng: Hôm ấy tôi đi làm, trên đường đi thì bị an ninh điều tra thành phố Hà Nội bắt cóc. Chính xác là khoảng hơn 9 giờ thứ Năm ngày 11 tháng Tư, cho đến lúc tôi được trả tự do là 19 giờ 10 tối thứ Bảy ngày 13 tháng Tư. Tôi bị giữ lại để có tính cách là trong quá trình điều tra chứ không phải là tạm giam.
Giữ tôi mấy ngày như thế là trái pháp luật cho nên tôi đã gởi thư ngỏ đến giáo sư tiến sĩ Luật, bộ trưởng Bộ Công An Trần Đại Quang, cho đến nay cũng chưa thấy có sự trả lời gì về những việc vi phạm pháp luật của an ninh điều tra công an thành phố Hà Nội.
Thanh Trúc: Câu hỏi ngay lập tức là khi ông dùng từ "bắt cóc" có nghĩa như thế nào thưa ông?
Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng: Bởi vì khi tôi trên đường đi làm, đến giữa đường, gần trường, thì một công an giao thông ra chận đường kiểm tra giấy tờ. Tôi nói xe tôi đang lưu hành không có gì vi phạm pháp luật. Anh ta cứ yêu cầu tôi dắt xe vào rìa đường, sau lại dắt xe vào tiếp sâu nữa. Tôi thấy chắc là có vấn đề gì thì tôi không dắt nữa; tôi để đấy và bốn an ninh xông đến, tiến sát đến tôi, nói rằng "anh có liên quan đến những vấn đề an ninh quốc gia". Tôi bảo "thế thì giấy tờ lịnh bắt của các anh đâu?"thì các anh ấy bảo mời lên xe.
Xong là hai người xốc nách tôi và cho lên xe. Tôi bảo "công an mà các anh làm như xã hội đen thế này, không có một thứ giấy tờ gì cả". Các anh ấy nói là "bọn em công an thì bọn em mới giám làm thế chứ ai giám làm thế, bọn em mời anh về nói chuyện thôi không có vấn đề gì cả".
Lên xe thì họ tước cái điện thoại và chìa khóa xe máy của tôi, về đến trụ sở thì tôi hỏi luôn là tôi vi phạm pháp luật gì thì các anh ở trụ sở nói không vi phạm gì pháp luật cả, mời anh đến để nói chuyện thôi. Tôi bảo mời đến nói chuyện mà lại bắt cóc tôi ở giữa đường, tại sao các anh làm việc vô pháp luật như vậy, tôi không làm việc với những người vi phạm pháp luật. Thế thì các anh nói "thôi thì anh em mình nói chuyện cái tâm cái đạo”. Tôi bảo mặc dù tôi đang bức xúc nhưng mà nói chuyện cái tâm cái đạo thì tôi sẵn sàng.
Thanh Trúc: Công an muốn nói chuyện với nhà giáo Vũ Mạnh Hùng về cái tâm cái đạo mà lại đưa ra một tập hồ sơ với những điều cáo buộc và bắt ông ký. Như vậy cái tâm cái đạo họ nói với ông là gì, thưa ông?
Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng: Nói chuyện thì các anh ấy mang một bộ hồ sơ theo dõi về các sinh hoạt cá nhân của tôi, bảo tôi ký vào đấy. Tôi bảo tôi không ký vào bất cứ giấy tờ gì cả bởi vì các anh mời tôi đến để nói chuyện chứ không phải mời tôi đến để ký vào những hồ sơ các anh lập ra như thế. Tôi nói là chính các anh đang làm chuyện trái với cái tâm cái đạo và trái với pháp lý. Trái với luật pháp là trái với cái tâm cái đạo thế thôi. Họ nói tôi là nhà giáo nên họ không đối xử như những người khác.
Xong là hai người xốc nách tôi và cho lên xe. Tôi bảo "công an mà các anh làm như xã hội đen thế này, không có một thứ giấy tờ gì cả". Các anh ấy nói là "bọn em công an thì bọn em mới giám làm thế chứ ai giám làm thế, bọn em mời anh về nói chuyện thôi không có vấn đề gì cả".
Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng
Trong quá trình nói chuyện, chứ cũng không phải là thẩm vấn, họ không mặc quân phục, quân hàm hay đeo phù hiệu gì cả, chỉ trừ mỗi một anh trưởng điều tra của cơ quan an ninh điều tra thành phố Hà Nội thì có mặc quân phục.
Họ đưa Điều Luật 79 và Điều Luật 80 ra, nói với tôi là "anh xem anh có vi phạm những Điều Luật này không, anh đọc đi". Tôi nói tôi chẳng dính dáng gì đến hai Điều Luật ấy cả, tôi nói thẳng luật pháp Việt Nam thì tôi quá hiểu, hiểu cả cái môi trường thực hiện pháp luật ở Việt Nam, cho nên những nội dung đấy tôi không dính dáng gì cả.
Sự việc cứ kéo dài cho đến ngày thứ ba, có tính chất là muốn tôi phải ký vào những hồ sơ các anh điều tra đấy nhưng dứt khoát là tôi không ký. Tôi nói thẳng tôi không vi phạm pháp luật, và thứ hai là nếu tôi vi phạm thì các anh chỉ ra cho tôi. Về những vấn đề mà họ muốn mình phải trình bày ra thì tôi bảo đấy là những sinh hoạt cá nhân của tôi, tôi không phải trình bày với các anh, mà pháp luật cũng không bắt tôi phải trình bày những sinh hoạt cá nhân của tôi với các anh.
Thanh Trúc: Vậy thì đối với thính giả ông có thể trình bày những sinh hoạt đó thưa ông?
Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng: Những sinh hoạt bình thường của tôi là thực hiện những quyền con người của tôi, không vi phạm bất cứ điều gì vào các điều khoản của pháp luật cả. Hoạt động cụ thể của tôi thật ra người ta cũng không nói đến nhiều, chủ yếu họ muốn tôi ký vào hồ sơ điều tra chẳng hạn có liên quan đến chuyện nọ chuyện kia thì họ hỏi có phải tôi chỉ huy hay không. Tôi nói tôi không chỉ huy ai cả, người ta thấy cái gì có lợi cho dân cho nước thì cá nhân người ta làm thôi nhưng các anh vẫn cứ bắt người ta.
Tôi bảo thực ra việc có lợi cho dân cho nước mà tôi xui tôi nói người ta thì cũng là tốt quá. Nhưng thực ra không phải tôi mà tôi lại nhận thì đâm ra mình đi nhận vơ thì nó cũng không được. Tôi nói tôi chỉ thực hiện quyền công dân của tôi thôi mà các anh nói "anh là rất nguy hiểm, anh nên dừng lại". Tôi bảo chỉ những gì mà luật pháp không cấm thì tôi có quyền làm. Nói cách khác, tôi có quyền làm tất cả những gì mà luật pháp không cấm. Còn nếu các anh muốn những hoạt động của tôi mà không xảy ra nữa thì các anh đề nghị quốc hội ra lại Luật và qui định rõ ràng thì tôi sẵn sàng chấp hành, nhưng mà những gì Luật không cấm thì tôi vẫn cứ làm và các anh không thể qui định cho tôi được.

Không hy vọng trả lời

Thanh Trúc: Sau đó họ để cho ông ra về như thế nào thưa ông?
Nhà giáo Vũ Mạnh Hùng: Chiều thứ bảy ngày 13 tháng Tư họ nói tôi về suy nghĩ lại đi về tất cả những gì tôi đã làm. Trả tự do cho tôi thì họ mời vợ tôi đến, bảo vợ tôi viết giấy bảo lãnh. Vợ tôi hỏi tôi thì tôi bảo không phải viết bất cứ một thứ giấy tờ gì cả vì tôi đang đi đường thì bị bắt cóc và đưa về đây. Giữ tôi như thế cũng đã là trái pháp luật rồi lại còn bảo vợ tôi viết giấy bảo lãnh thì không có chuyện như thế.
Họ mới bảo tôi là thôi thì ghi cho một cái giấy xác nhận trước khi ra về là trong quá trình gặp nhau ở cơ quan công an là được đối xử đúng mực, không xúc phạm, không thu bất cứ một đồ vật gì.
Thanh Trúc: Được biết hôm 24 tháng Tư này an ninh điều tra thành phố Hà Nội cử hai công an đến gặp ông để xin tài liệu về những vụ việc chống tham nhũng của ông?
Nhà giáo Vũ Manh Hùng: Mục đích của họ là những chuyện tôi chống tham nhũng, đã có kết luận của thanh tra chính phủ rồi, thì họ sẽ tìm hiểu và mặc dù không có thẩm quyền nhưng họ sẽ nói với cấp trên về quá trình chống tham những của tôi. Họ đến xin tài liệu với mục đích tìm hiểu tôi rõ hơn.
Thanh Trúc: Sau khi gởi đơn lên ông bộ trưởng Bộ Công An, nhà giáo Vũ Mạnh Hùng có hy vọng  sẽ có sự trả lời nào từ phía ông Trần Đại Quang hay không?
Nhà Giáo Vũ Mạnh Hùng: Chắc là không có sự trả lời. Tôi cũng có nói ở cuối thư ngỏ là dù trả lời hay không trả lời thì nó cũng thể hiện cái cách cư xử, cái tâm, cái tầm của ông bộ trưởng trước dư luận nhân dân và thế giới.
Thanh Trúc: Xin cảm ơn ông Vũ Mạnh Hùng.
http://sphotos-c.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-frc1/p480x480/403391_417069155033499_1685211540_n.jpg

Nếu Việt Nam Cộng Hòa chiến thắng?


LS Nguyễn Văn Đài
Gửi tới BBC từ Hà Nội
Thứ hai, 29 tháng 4, 2013
 
Người vui, người buồn trong dịp 30/4

Mỗi dịp 30-4 hàng năm, tôi lại nhận được câu hỏi của những người đồng bào Việt Nam ở hải ngoại là “anh nghĩ và có cảm xúc gì khi sắp tới ngày 30-4?”. Tôi lại có dịp kể cho họ nghe về suy nghĩ và cảm xúc của mình.

Từ nhỏ cho đến năm mười chín tuổi, mỗi dịp 30-4 tôi thực sự vui mừng và tự hào bởi đó là ngày chiến thắng và thống nhất của đất nước. Việt Nam đã chiến thắng cường quốc số một thế giới về quân sự và kinh tế.
Cuối năm 1989, tôi có cơ hội được sang CHDC Đức (cũ) và được chứng kiến người dân Đông Đức lật đổ chế độ cộng sản để thống nhất với chế độ tư bản, dân chủ ở Tây Đức. Tôi lại có dịp may mắn được sang Tây Berlin để xem cuộc sống sung túc và tự do của chế độ tư bản, dân chủ. Và tôi hiểu tại sao người dân Đông Đức đã không cam chịu sống dưới sự cai trị độc đoán, phi lý, lạc hậu của chế độ cộng sản.
Cùng thời điểm đó, tất cả người dân các nước Đông Âu đã vùng lên đập tan sự cai trị của các chế độ cộng sản. Và họ đã xây dựng lại từ đầu chế độ tư bản, dân chủ. Cho đến nay, tất cả các nước Đông Âu, người dân đều có cuộc sống sung túc và hạnh phúc trong một chế độ chính trị tự do và dân chủ mà không có sự cai trị của chế độ cộng sản.

Hoài nghi, nuối tiếc

Cuối năm 1990, tôi trở lại Việt Nam, kể từ đó cứ mỗi dịp 30-4, tôi không còn cảm xúc vui mừng, mà thay vào đó là sự hoài nghi và nuối tiếc.
"Nếu ngày 30-4-1975, bên chiến thắng là Việt Nam Cộng Hòa thì giờ đây trong khu vực châu Á, Việt Nam có thể chỉ thua duy nhất Nhật Bản về kinh tế, còn chắc chắn sẽ ngang bằng hoặc hơn Hàn Quốc về cả kinh tế và quân sự."
Năm 2001 và 2003, tôi có dịp được sang thăm Hàn Quốc và thấy đó là một quốc gia hùng mạnh về kinh tế và quân sự. Ở đó không bao giờ có sự hiện diện và tồn tại của đảng cộng sản. Trong khi đó, Bắc Triều Tiên dưới sự cai trị độc đoán và tàn bạo của chế độ cộng sản. Mỗi năm có cả trăm ngàn người chết đói mặc dù họ đã nhận được sự giúp đỡ to lớn từ Hàn Quốc và cộng đồng quốc tế. Tôi cảm thấy buồn và nối tiếc cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

Nhìn lại Việt Nam chúng ta, sau ngày 30-4-1975, trong chế độ quan liêu bao cấp, ngăn sông cấm chợ, nhân dân phải chịu đói khổ, lầm than. Khi tiến hành công cuộc đổi mới, kinh tế có phát triển, đời sống người dân khấm khá hơn, đủ ăn, đủ mặc, có được phương tiện sinh hoạt và đi lại hiện đại. Nhưng tham nhũng đã trở thành quốc nạn, thành giặc nội xâm của dân tộc. Sự suy thoái đạo đức và lối sống diễn ra một cách toàn diện, trên mọi phương diện của đời sống xã hội từ giáo dục, y tế, ngành tư pháp, cơ quan hành chính,... và trên mọi cấp độ từ trung ương đến địa phương.

Nhiều người trong chúng ta đã từng chứng kiến cảnh doanh nghiệp, quan chức chính quyền, các lực lượng vũ trang và xã hội đen hợp sức với nhau để cưỡng chế người nông dân lấy đi tư liệu sản xuất quan trọng nhất của họ là ruộng đất. Biết bao người dân vô tội khi bước vào đồn công an thì khỏe mạnh, nhưng chỉ ít giờ sau, họ chỉ còn là một cái xác không hồn. Và còn biết bao nhiêu những người dũng cảm đứng lên đấu tranh đòi quyền tự do, dân chủ đã bị sách nhiễu, đánh đập, và bị cầm tù. Thật sự đau lòng và xót xa.
Giờ đây, mọi người lại hỏi tôi “anh nghĩ và có cảm xúc như thế nào về ngày 30-4?”
Tôi trả lời: Một chế độ dân chủ và văn minh đã thua một chế độ độc đảng toàn trị và lạc hậu. Cái ác đã chiến thắng. Còn cảm xúc thì buồn và nuối tiếc cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa, bởi tôi và rất nhiều người đều cho rằng nếu ngày 30-4-1975, bên chiến thắng là Việt Nam Cộng Hòa thì giờ đây trong khu vực châu Á, Việt Nam có thể chỉ thua duy nhất Nhật Bản về kinh tế, còn chắc chắn sẽ ngang bằng hoặc hơn Hàn Quốc về cả kinh tế và quân sự.