vendredi 28 février 2014

Bùi Thị Minh Hằng - 'Chị Dậu' giữa đời thực


Cựu chiến binh Hoàng Đức Doanh (Danlambao) - Nhân vật chị Dậu trong tác phẩm Tắt Đèn của Ngô Tất Tố là điển hình hóa người phụ nữ Việt Nam của mọi thời đại. Hình ảnh chị Dậu đầu đội chó, tay dắt con đi bán khiến người đọc vô cùng xót xa thân phận làm vợ, làm mẹ của người phụ nữ, có lẽ hình ảnh này không lặp lại trên đời. Nhưng tinh thần quả cảm, trong tình huống khốn khó tới tận cùng thì đã trỗi dậy dám một mình xô ngã 2 tên lính lệ, miệng xưng bà thách đố với lũ sai nha.... thì không bao giờ phai nhạt. Bùi Thị Minh Hằng là nhân vật chị Dậu ngoài đời của thế kỷ 21.

Tôi có hân hạnh được gặp Minh Hằng một lần trong thời gian hơn 10 phút, tuy ngắn ngủi song cũng đủ kiểm chứng những gì mà không gian ảo (internet) bình luận về Minh Hằng.

Đối với tôi hình ảnh ấn tượng nhất của Minh Hằng là những lần chị  tham gia biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội. Một khuôn mặt phụ nữ ưa nhìn trong vành tròn chiếc nón Việt Nam, với nụ cười rạng rỡ, tay ôm hoa, trên vai quàng một băng vải đỏ làm nền cho dòng chữ “Hoàng Sa - Trường Sa của Việt Nam”, tấm hình khác một phụ nữ giơ cao cánh tay quả quyết, miệng mở rộng như đang hô Đả Đảo Xâm Lược, cùng với cặp kính rộng vành đặc trưng khí thế của một biểu tình viên...

Hơn 10 phút gặp Minh Hằng tôi xác quyết con người thật của chị đúng như những bức ảnh đã thể hiện với tầm nhìn nhiều góc cạnh. Người khen thì lắm, người chê cũng có, thế mới đúng là con người bằng da bằng thịt, có những câu nói đùa cợt duyên dáng, có những cử chỉ kiên quyết hành động và có những lời dung tục đời thường. Nổi trội hơn vẫn thấy tinh thần quả cảm, dám hy sinh, không biết sợ cái ác đúng như nhân vật chị Dậu đã vượt qua nỗi sợ hãi để xô ngã 2 tên lính lệ đang hành hạ chồng mình...

Trong câu chuyện, Minh Hằng biết tôi cũng đã bị công an quẫy nhiễu, kiểm tra hộ khẩu khi có bạn trong nhà, Minh Hằng phổ biến kinh nghiệm với nụ cười tươi như trong ảnh: "Khi công an đến gọi cửa Kiểm tra hộ khẩu nếu lúc đó trước 24 giờ thì nói vọng ra (nhớ là đừng mở cửa) là bao giờ gần đến 24 giờ đêm tôi sẽ đi báo lưu trú, khách của tôi mới vừa tới, nếu quá 24 giờ họ gọi cửa thì nói vọng ra là khách nhà tôi vừa đến, sáng mai tôi sẽ đi khai báo theo luật định."

Nghe đến đây tôi sững người biết rằng tôi ngu hay Minh Hằng quá thông minh nên mới nghĩ ra cách đối phó tuyệt vời này.

Theo dõi trên không gian ảo ai cũng biết hầu hết các điểm nóng về đàn áp những người dân chủ Minh Hằng đều có mặt. Từ Vũng Tàu ra Hà Nội cùng với nhiều người cứu nguy cho Lê Anh Hùng bị cưỡng chế vào trại tâm thần, rồi những lần xử án Phương Uyên, Nguyên Kha và rất nhiều vụ khác nữa.

Như một định mệnh đã xắp đặt, chính quyền độc tài với đầy đủ quyền năng và lực lượng công an hùng hậu để sai khiến, đời nào họ để cho Minh Hằng thể hiện hết khả năng của tinh thần yêu nước và đấu tranh đòi quyền dân chủ.

Tôi đã cảm nhận được điều đó nên có hỏi Minh Hằng về gia đình. Chị vui vẻ và thành thật đúng như nụ cười trong ảnh: "Em có 3 cháu, nay các cháu đã lớn, có đứa đã có gia đình còn lại cũng đã tự nuôi thân nên em có giao hẹn với các con: Các con đã lớn, đã tự nuôi thân, mẹ đã xong phần trách nhiệm nay các con để mẹ đóng góp cái thân này cho đất nước, tù đày hay sống chết với mẹ bây giờ không còn là chuyện phải lo âu, tính toán, mẹ quyết dấn thân. Nghe vậy các con em không đứa nào nói gì, em biết chúng buồn và chúng tự biết mẹ của chúng mà đã quyết thì miễn bàn..."

Những lời nói chân thành không còn gì có thể thành thật hơn.

Hiện tình đất nước thân yêu của chúng ta đang là miếng mồi ngon trước miệng quan tham lam có nhiều thủ đoạn. Lòng dân đang sục sôi căm phẫn thì không chỉ có Minh Hằng, trong tấm hình Phạm Thanh Nghiên ôm Minh Hằng và 2 chị em đều có tâm nguyện như thế: “chúng tôi ngã xuống để đất nước này được đứng lên”.

Tinh thần quả cảm của người phụ nữ Việt Nam xuyên suốt từ thời Hai Bà Trưng anh dũng chống giặc ngoại xâm cho đến thân phận chị Dậu quyết vùng lên chống lại bọn quan lại đòi quyền sống và nay thì đến Phạm Thanh Nghiên và Bùi Thị Minh Hằng đã thừa kế cả hai.

Mấy ngày gần đây công an Đồng Tháp cài bẫy để bắt Minh Hằng rồi xử tù là điều tôi và Minh Hằng đã dự cảm từ lâu! Sự đời là thế, đã nguyện dấn thân thì mọi chuyện sẽ nhẹ như bông. Hãy xem bọn độc tài hành xử theo kiểu gì?

Ngày 27/02/2014

Vụ bắt LS Nguyễn Bắc Truyển: Thiếu tướng công an Đồng Tháp ngu không thể tưởng!


Ngọc Nhi Nguyễn (Danlambao) -  Hôm nay mới được coi đoạn tin thời sự về "an ninh quốc gia" của đài Truyền hình Đồng Tháp, trong đó có tường thuật, theo cái nhìn của nhà nước Việt Nam, về vụ bắt LS Nguyễn Bắc Truyển. Xem xong mà mình phải lăn ra cười, vì không ngờ cả đài truyền hình lẫn Thiếu tướng Nguyễn Minh Thuấn, giám đốc công an tỉnh Đồng Tháp, lại ngu dốt đến vậy qua chương trình và những lời phát biểu của họ! (*)

Phen này viết bài phân tích gửi đi cho các cơ quan nhân quyền quốc tế nghe và xem thì họ sẽ phải phì cười vì cái trò ném đá giấu tay nhưng lại quá vụng về ấu trĩ của công an VN.

Vào đầu chương trình là những bản tin bắt cướp, bắt buôn lậu, bắt tội chiếm đoạt tài sản khác xảy ra trong vùng. Có một vụ cũng là "lợi dụng tín nhiệm cướp đoạt tài sản" lên đến 800 triệu đồng, ấy vậy mà chẳng thấy đài truyền hình đến nhà quay phim, chẳng thấy lực lượng công an huy động hàng chục người xông vào nhà bắt, cũng chẳng thấy tên công an nào thèm ra mặt phát biểu gì cả!

Còn đến vụ "công dân" (ủa sao ếm nhẹm cái học vị luật sư của người ta đi vậy mấy anh?) Nguyễn Bắc Truyển thì chả thấy nói là "lợi dụng tín nhiệm cướp đoạt tài sản" của ai và bao nhiêu, mà được ưu ái đài truyền hình thân chinh đến nhà quay phim từ lúc anh Truyển còn ở trong nhà! 

Cảnh quay sau đó là hàng chục công an xông vào nhà, tịch thu máy tính máy chụp hình, điện thoại... và cuối cùng là cảnh anh Truyển bị nắm đầu ấn vào xe bít bùng bịt sắt trông kiên cố còn hơn xe thiết giáp! 

Ôi chao, công an VN đi bắt người "lợi dụng tín nhiệm cướp đoạt tài sản" gì mà lực lượng hùng hậu còn hơn là Navy Seal của Mỹ đi bắt khủng bố Ả Rập vậy trời!?! 

Sau đó là ông Thiếu tướng công an Nguyễn Minh Thuấn phải thân chinh ra mặt thanh minh thanh nga, chỉ vì có "vài trang mạng" phao tin đồn sai sự thật? Hahaha... Trang mạng nào mà oai phong thế? Chắc là trang Dân Làm Báo nhà mình quá! Anh Truyển ơi, anh "chiếm đoạt tài sản" của ai mà anh được đến cả giám đốc công an Đồng Tháp đích thân mặc lễ bộ ra đọc diễn văn cho anh thế? Cỡ này thì chắc anh Truyển đã phải "chiếm đoạt tài sản" của cỡ Thủ tướng Dũng hay Chủ tịch Sang mới đáng cho cả lò nhà Sản ra làm trò Sơn Đông mãi võ như vậy chứ nhỉ? Mấy tay tội phạm khác chắc là ganh tị với anh chết luôn! 

Ngoài ra còn vụ lôi tôn giáo vào nữa chứ, nhưng vụ đó để nói riêng đi. Ở đây chỉ nói về lòng "ưu ái, sự quan tâm" vô bờ bến của công an VN đối với anh Truyển, và độ ngu dốt của chúng!

-------

Mà thôi mình nói kiểu móc mỉa này có khi lão Thiếu tướng kia chả hiểu thì hoài công. Mình nói huỵch toẹt ra luôn nè: Thiếu tướng công an gì ngu dốt không thể tưởng. Ông muốn lòe bịp dân rằng đây chỉ là một vụ án hình sự thông thường, không phải một vụ đàn áp người bất đồng chính kiến, vi phạm trầm trọng nhân quyền, mà ông huy động cả đàn cả bầy công an ra, ông cho xe bắt người kiên cố và to còn hơn xe tăng, rồi bản thân ông tự mình ên bò lên TV phân với chả bua! 

Ông nói cho tui nghe coi ở trong nước VN một ngày có bao nhiêu vụ "lợi dụng tín nhiệm cướp đoạt tài sản"? Và có bao nhiêu vụ được huy động ngần ấy nhân lực để bắt và còn được đài TV thâu hình cứ như là phim Hồ Ly Uốt thế? 

Vụ này mà đưa ra cho quốc tế coi họ cười VN cho thúi đầu, vải thưa mà đòi che mắt thánh! 




__________________________________

Hãy biết quyền của mình (4): An ninh quốc gia vs. Nhân quyền


Đoan Trang - Không riêng gì Việt Nam, ở tất cả các quốc gia trên thế giới, an ninh quốc gia luôn là một lý do cực kỳ xác đáng để nhà nước can thiệp và hạn chế quyền tự do của người dân. Điểm khác biệt là mức độ nhà nước lợi dụng vấn đề ''an ninh quốc gia'' để giới hạn quyền của dân chúng và trấn áp những người dám đối đầu với chính quyền (hay là những người bất đồng chính kiến). Chính quyền càng độc tài thì càng sử dụng ngón võ ''an ninh quốc gia'' này một cách tùy tiện, vô tội vạ hơn.

Để minh họa khái niệm ''an ninh quốc gia''...

Cuối tháng 1 vừa qua, anh Nguyễn Hồ Nhật Thành, 28 tuổi, lên đường đi Mỹ tham dự một cuộc vận động nhân quyền nhân phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) của Việt Nam, theo lời mời của một số tổ chức phi chính phủ quốc tế. Chú ý rằng UPR là một cơ chế bảo vệ nhân quyền của Liên Hợp Quốc, được coi như một sáng kiến bởi nó cho phép khối xã hội dân sự của một quốc gia tham gia đánh giá và báo cáo về tình hình nhân quyền của nước mình cho Liên Hợp Quốc.

Visa đã được cấp và vé máy bay đã mua, nhưng anh Thành lại bị an ninh cửa khẩu chặn lại ở sân bay Tân Sơn Nhất với lý do chung chung là ''vì an ninh quốc gia...'' (có dấu ba chấm).

Sau khi anh Thành có đơn đề nghị làm rõ tại sao anh không được xuất cảnh, Cục Quản lý Xuất Nhập Cảnh (ở nước ta thì nó trực thuộc Bộ Công an) có thư trả lời vào ngày 21/2, rằng đó là ''vì lý do bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội''.

Trước đó bốn tháng, vào ngày 21/10/2013, Tòa án Nhân dân TP. Hà Nội ra quyết định đình chỉ giải quyết một vụ án hành chính sơ thẩm mà người kiện là bà Bùi Thị Minh Hằng, khởi kiện Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Nguyễn Thế Thảo vì ông này đã tống bà vào ''cơ sở giáo dục'' 5 tháng. Tòa án cũng nại lý do nội dung khiếu kiện của bà Bùi Thị Minh Hằng ''có liên quan đến lĩnh vực an ninh''.

Trước đó nữa, năm 2009, một số blogger ở Việt Nam (trong đó có người viết bài này) bị bắt giam theo Điều 258 Bộ luật Hình sự (lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm hại lợi ích của Nhà nước). Không rõ quyền tự do dân chủ nào đã bị lợi dụng và mức độ thiệt hại của Nhà nước đến đâu. Còn hành vi mà cơ quan an ninh căn cứ vào đó để khép tội là ''in áo chống dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên''. Hành vi in áo này được coi là xâm phạm an ninh quốc gia, hoặc có lúc lại được gọi là xâm hại lợi ích Nhà nước.

Sơ sơ ba trường hợp trên đủ cho ta thấy tính chất thoáng rộng và bao trùm của khái niệm ''an ninh quốc gia'', ''lợi ích Nhà nước'' ở Việt Nam. Đó chỉ mới là ba trong hàng trăm vụ việc từ trước đến nay, khi cơ quan công quyền sử dụng lý do ''an ninh quốc gia'' để thực hiện một mục đích gì đấy. Điều kỳ lạ là trong các vụ việc, đương sự chỉ bị xử lý theo các điều luật trong Bộ luật Hình sự, còn chính Luật An ninh Quốc gia của Việt Nam (ban hành năm 2004) thì lại không được đề cập đến.

An ninh quốc gia mâu thuẫn với nhân quyền như thế nào?

Quả thật, an ninh quốc gia có những lúc mâu thuẫn với quyền con người. Một ví dụ cơ bản là mâu thuẫn giữa việc giữ gìn bí mật quốc phòng, bí mật công tác điều tra (chẳng hạn trong hoạt động chống khủng bố) và việc bảo đảm quyền tự do thông tin, quyền được biết của người dân. Rõ ràng, những thông tin về bản đồ hệ thống phòng thủ tên lửa của Hà Nội (nếu có) không phải là cái mà công dân Việt Nam nào cũng được tiếp cận, nhân danh ''quyền được biết''.

Nhưng trên thực tế, an ninh quốc gia luôn luôn là cái cớ để các nhà nước độc tài xiết chặt quyền tự do của người dân, đàn áp tự do thông tin và báo chí, tiêu diệt tính độc lập của tòa án, phá hoại pháp quyền. Do đó, các chuyên gia luật pháp trên thế giới đã khuyến cáo: ''Khái niệm an ninh quốc gia phải được định nghĩa chính xác trong luật pháp của mỗi quốc gia, theo một cách phù hợp với các nhu cầu của một xã hội dân chủ''; ''luật pháp phải rõ ràng, không mơ hồ, định nghĩa cụ thể và chính xác, để ai ai cũng có thể tiếp cận được và hiểu được điều gì bị cấm...''.

Luật An ninh Quốc gia của Việt Nam cũng có định nghĩa về an ninh quốc gia, rằng đó là ''sự ổn định, phát triển bền vững của chế độ xã hội chủ nghĩa và Nhà nước CHXHCN Việt Nam, sự bất khả xâm phạm độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc''. Định nghĩa này mơ hồ, không cụ thể (cho nên hoặc là không áp dụng vào đâu được, hoặc là ngược lại, áp dụng vào đâu cũng được, tùy ý thích của lực lượng an ninh). Ngoài ra, có vẻ như nó không phù hợp với các nhu cầu của một xã hội dân chủ, mà chỉ phù hợp với chính quyền trong chế độ xã hội chủ nghĩa.

Có lẽ do vấp phải những ''bất cập'' đó, cho nên trong các vụ án chính trị, liên quan đến an ninh quốc gia, đương sự lại chỉ bị xử lý do bị kết tội vi phạm các điều khoản trong Bộ luật Hình sự. Một số điều khoản trong Bộ luật Hình sự cũng mơ hồ không kém, ví dụ Điều 258 về ''lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm hại lợi ích Nhà nước''.

Biểu tình là xâm hại an ninh quốc gia? 
Hay đàn áp biểu tình mới là xâm hại an ninh quốc gia
và an ninh của người khác?

An ninh quốc gia, lợi ích Nhà nước phải chính đáng

Ý thức được rằng khái niệm ''an ninh quốc gia'', ''lợi ích nhà nước'' luôn được diễn giải tùy tiện theo ý nhà cầm quyền mà đại diện là cơ quan an ninh, nên các chuyên gia luật pháp quốc tế đã chỉ rõ cả những trường hợp chính quyền nại ra các lý do chẳng liên quan gì đến an ninh quốc gia để trấn áp quyền tự do của người dân. Khi đó thì không còn là an ninh quốc gia, lợi ích nhà nước chính đáng nữa.

''Không phải là chính đáng... nếu bảo vệ chính quyền và/hoặc quan chức khỏi bị phát hiện tham nhũng; nếu che giấu thông tin về tình hình vi phạm nhân quyền, về bất cứ hành vi vi phạm pháp luật nào, hoặc về hoạt động của các cơ quan nhà nước; nếu củng cố hoặc kéo dài một lợi ích chính trị, củng cố hoặc kéo dài thời gian tại vị của một đảng phái hay ý thức hệ; nếu đàn áp các cuộc biểu tình được tổ chức đúng luật''.

Bản Nguyên tắc toàn cầu về an ninh quốc gia và quyền được biết (Nguyên tắc Tshwane), ban hành ngày 12/6/2013 sau quá trình tham vấn hơn 500 chuyên gia luật pháp ở 70 quốc gia trên thế giới, đã xác định rõ như vậy.

Lẽ nào Đảng và Nhà nước huy động lực lượng an ninh vào bảo vệ những cái không chính đáng như vậy sao?

Cũng thật may cho Đảng và Nhà nước là Nguyên tắc Tshwane này chỉ có giá trị tham khảo chứ không ràng buộc về mặt pháp lý.  

Thư mời tham dự của Mạng Lưới Blogger Việt Nam về buổi Cà Phê Nhân Quyền với chủ đề: Quyền tự do đi lại của công dân


Các bác, cô, chú và bạn bè thân mến,

Như chúng ta đã biết, năm 2013, lần đầu tiên Việt Nam trúng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Sự việc này đã gây nhiều bất ngờ cho phần đông người dân cả nước chưa có khái niệm cụ thể về Nhân Quyền, từ đó đã tạo ra rất những khó khăn cũng như mâu thuẫn trong cách hiểu về Nhân Quyền giữa người dân và những diễn giải mang tính áp đặt của nhà nước.

Bên cạnh đó, thời gian vừa qua liên tục xảy ra tình trạng công dân Việt Nam không vi phạm pháp luật bị ngăn cấm xuất cảnh mà không được thông báo trước.

Một trong những lý do mà an ninh, Cục quản lý Xuất nhập cảnh thường đưa ra là do có lệnh từ Bộ Công an (hoặc đơn vị an ninh cụ thể) là vì “an ninh quốc gia”.

Làm thế nào để chấm dứt tình trạng hành xử tùy tiện này - đó là vấn đề cần đặt ra nghiêm túc.

Trên tinh thần đó, Mạng Lưới Blogger Việt Nam thân mời quý bạn bè đến tham gia buổi thảo luận nói về quyền tự do đi lại của công dân.

Vào lúc: 9h sáng Thứ Bảy, Ngày 01/03/2014
Tại: Café Starbucks, số 76 Lê Lai, Bến Thành, Q.1, Sài Gòn

Chúng ta sẽ cùng nhau trao đổi quan điểm, cũng như thảo luận, đặt câu hỏi với đại diện của Bộ Công an, An ninh thành phố (PA67), Cục quản lý Xuất nhập cảnh... là những đơn vị đã có lệnh cấm và có trách nhiệm liên quan.

Chân thành cám ơn sự quan tâm và sự tham dự của quý bác, cô, chú và bạn bè.


Cán bộ nhà nước áp lực đòi đứng ra tổ chức Tang lễ cụ bà Nguyễn Thị Lợi, cúp nước và côn an lại xé vòng hoa phúng điếu


Cập nhật lúc 12 giờ trưa Thứ 6, 28.02.2014 (xin xem phần cập nhật ở cuối bài)

CTV Danlambao - Giữa những đau buồn của gia đình với sự ra đi của cụ bà Nguyễn Thị Lợi - mẹ của Phạm Thanh Nghiên, phía nhà nước đã xuất hiện, áp lực và đưa ra những đòi hỏi vô lý. Các cán bộ của đảng dưới danh nghĩa Hội Phụ nữ, Phụ lão, Mặt trận... đã đến đòi làm trưởng ban, lập ban lễ tang với nhân sự toàn người của họ.

Trong khi đó ở bên ngoài lúc nào cũng túc trực từ 3 đến 5 xe gắn máy với một đám côn an đứng canh, lượn qua lượn lại và theo dõi mọi động tĩnh trong nhà cũng như những ai đến thăm viếng.

Những đòi hỏi vô lý và mất nhân tính của phía nhà nước đã bị gia đình cương quyết từ chối thẳng thừng nên bẽ mặt. Tuy nhiên sau đó họ vẫn khăng khăng và làm mặt dày đòi tự viết và đọc điếu tang. Blogger Phạm Thanh Nghiên đang đấu tranh rất quyết liệt. Các thành phần muốn phá hoại tang lễ của cụ bà Nguyễn Thị Lợi đã chuyển sang những thủ đoạn hèn hạ:
Sử dụng chiêu trò không thể bẩn thỉu hơn: lén lút cắt nước sinh hoạt của gia đình Phạm Thanh Nghiên. Ai cũng biết công việc tang chế đòi hỏi rất nhiều việc phải giải quyết. Vậy mà họ lại sử dụng một trò hèn mạt đến vậy. Khi thấy nước bị cắt vào lúc giữa đêm, Phạm Thanh Nghiên đã rất phẫn nộ và đã phát biểu: Hèn bẩn như cộng sản là hết cỡ!

Song song với việc cắt nước các cán bộ của đảng và nhà nước đã vừa phủ dụ vừa hăm doạ một người con của cụ bà vốn chưa quen đối diện với những hành vi trấn áp của côn an để hòng tạo ra những khác biệt ý kiến trong gia đình.

Vào chiều thứ Năm, 27 tháng 2, 2014 bà Nguyễn Thị Nga, vợ của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đang bị đảng bỏ tù vì phản đối tàu cộng xâm lược đã đến viếng thăm. Bà mang theo một số vòng hoa phúng điếu của Hội Phụ nữ Nhân quyền, đài Đáp Lời Sông Núi nhờ chuyển. Khi xe vừa xuống lập tức côn an đã xông đến, giật xé những dòng chữ ghi tên các hội, nhóm - chỉ chừa lại 2 chữ "Kính viếng".

Hiện tại đã có nhiều những blogger, bạn bè, người quan tâm ở nhiều lứa tuổi khác nhau đến thăm viếng gia đình của Phạm Thanh Nghiên.

Về phần của Phạm Thanh Nghiên, từ sau khi ra tù sức khỏe càng ngày càng sa sút do tình trạng bị quản chế và an ninh địa phương gây khó khăn cho việc đi chữa trị. Từ hôm Mẹ mất cho đến bây giờ, bạn bè khuyên và ép lắm chị mới ăn được một chút. Dù sức khỏe không tốt nhưng chị vẫn rất kiên cường đấu tranh trước sức ép của nhà cầm quyền trong việc tổ chức tang lễ cho mẹ mình.

*

Cập nhật lúc 10 giờ sáng Thứ 6, 28.02.2014

Hiện tại an ninh đã tập trung khoảng 100 người phong tỏa các ngả đường vào nhà chị Phạm Thanh Nghiên.

Lẫn lộn trong đám người này tại Hải Phòng ngày hôm nay cũng xuất hiện một số khuôn mặt côn an quen thuộc chuyên đàn áp bà con ta ở Hà Nội.

Trong số này có một đám côn an đứng phục gần đám tang với nhiệm vụ duy nhất là kiểm tra xem có bất cứ vòng hoa nào mà chúng không thích, sẵn sàng tư thế lao vào giật, xé băng tang. Hành động hèn hạ, xúc phạm đến người đã khuất này đã làm cho gia đình và những người đến thăm viếng rất căm phẫn.

Về phía các đại diện chính quyền như mặt trận, phụ lão, phụ nữ... hôm qua bị chủ nhà đuổi thẳng thừng ra khỏi đám tang nhưng hôm nay vẫn dày mặt đến "viếng".

Về phía bạn bè ngoài những anh chị em đã đến từ hôm qua, khoảng 11g trưa nay sẽ có một nhóm khá đông những anh em Hà Nội đến kính viếng cụ bà và chia buồn với Phạm Thanh Nghiên và gia quyến. Chưa biết côn an sẽ hành xử như thế nào.

Được biết, ngay từ chiều Thứ Năm, 27.03.2014 đích thân Giám đốc Côn an TP Hải Phòng đã trực tiếp đến chỉ đạo. Khu vực xung quanh nhà tang quyến, lực lượng CA đã triển khai rất nhiều chốt chặn để kiểm tra bất kì những người nào qua lại. Mục đích của họ là kiểm tra xem có phải là người đến viếng đám tang mẹ chị Nghiên. Khi phát hiện ra người lạ đến viếng, họ lập tức khống chế và dùng những "biện pháp nghiệp vụ" để ngăn chặn, sách nhiễu bạn bè, người quan tâm đến chia buồn.

Hình ảnh một số vòng hoa kính viếng "thoát được" vào bên trong:





Và một vòng hoa được trả lại sau khi xé bỏ tên nhóm người kính viếng và thay thế bằng tấm vải đen với vỏn vẹn 2 chữ "kính viếng":


Cập nhật lúc 12 giờ trưa Thứ 6, 28.02.2014

Đoàn thân hữu 20 người từ Hà Nội đã đến kính viếng. Trong đó có Hội Bầu bí tương thân, Nguyễn Tường Thuỵ, Trương Văn Dũng, vợ chồng Lê Thị Công Nhân - Ngô Duy Quyền, Nguyễn Hữu Vinh, Lan Lê...





Phía bên ngoài thì tin cho biết các "xếp lớn" đã rút đi chỉ để lại một số côn đồ thường phục sau khi đã giật mất băng tang vòng hoa kính viếng của Mạng Lưới Blogger Việt Nam.

Nếu xét xử đúng, ông Trương Duy Nhất có thể là người bảo vệ lợi ích Nhà nước...

Ls. Hà Huy Sơn
MẤY Ý KIẾN TRƯỚC NGÀY MỞ PHIÊN TÒA
“TRƯƠNG DUY NHẤT VỀ ĐIỀU 258, BLHS”
Theo thông báo của Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng: phiên tòa xét xử ông Trương Duy Nhất về khoản 2, Điều 258 “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” của Bộ luật hình sự, sẽ mở vào ngày 04/03/2014, tại thành phố Đà Nẵng, tôi có mấy kiến về sự kiện này.

1. Về thẩm quyền: Tội theo Điều 258 có khung hình phạt cao nhất là 07 năm, không thuộc Chương XI “Các tội xâm phạm an ninh quốc gia”. Thông thường thẩm quyền điều tra vụ án này là cơ quan cảnh sát là cấp huyện, quận và cơ quan truy tố, xét xử tương đương. Nhưng vụ án “Trương Duy Nhất về Điều 258, BLHS” được cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an tiến hành và Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao ra cáo trạng, xét xử tại Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng. Tức là vụ án được nâng 02 cấp điều tra, truy tốnâng 01 cấp xét xử.


2. Về hình thức bản cáo trạng giống như cáo trạng của vụ án “Cù Huy Hà Vũ về Điều 88, BLHS”. Vụ án ông Vũ chứng cứ là: 10 đầu tài liệu, trong đó 08 bài viết, phát biểu của ông Vũ, 01 bài nháp, 01 bài của người khác lưu ở máy tính cá nhân. Vụ án của ông Nhất chứng cứ là: 12 bài đăng trên blog, trong đó 11 bài của ông Nhất, 01 bài của người khác.

Cả 02 vụ án, cơ quan truy tố là Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao đều sử dụng Kết luận giám định của cơ quan Thông tin và Truyền thông để cho rằng bị cáo vi phạm tội như cơ quan điều tra khởi tố. Tôi dự đoán phiên tòa xét xử ông Nhất cũng giống như phiên tòa xét xử ông Vũ là: Nội dung các bài viết sẽ không được công bố tại tòa để làm căn cứ tranh luận như quy định của Điều 214 “Việc trình bày, công bố các tài liệu của vụ án và nhận xét, báo cáo của cơ quan, tổ chức” của Bộ luật Tố tụng hình sự 2003. Nếu phiên tòa xét xử ông Nhất giống như phiên tòa xét xử ông Vũ thì Tòa án chỉ căn cứ vào Kết luận giám định của cơ quan Thông tin và Truyền thông để kết tội ông Nhất. Tôi hy vọng dự đoán của tôi là không đúng, vì như vậy các hành vi (nội dung các bài viết) của ông Nhất không được xem xét, tranh tụng một cách khách quan tại phiên tòa.

3. Mặt khách thể tội phạm hay đối tượng được pháp luật hình sự bảo vệ trong 02 vụ án trên rất trừu tượng, khó phân biệt nên các cơ quan tiến hành tố tụng có thể đã tùy thuộc vào tình hình chính trị, xã hội để áp dụng Điều 88 hay Điều 258. Nói ngắn gọn: Điều 88 là bảo vệ sự tồn tại của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Điều 258 là bảo vệ lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.

Trong Kết luận cáo trạng vụ án của ông Nhất (Điều 258) rất chung chung là: “Nội dung 12 bài viết này không đúng sự thật, tuyên truyền, xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước;”

Lợi ích của Nhà nước theo hiến pháp chính là quyền lực của nhân dân, tức là các cơ quan Nhà nước, công chức phải tuân theo pháp luật sử dụng bộ máy Nhà nước làm công cụ để thực thi quyền lực của nhân dân.Việc đồng nhất các cá nhân giữ chức vụ Chủ tịch Nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội như chính là “Nhà nước” là hoàn toàn sai. Họ chỉ được coi là “Nhà nước” khi thực hiện đúng trách nhiệm công vụ, ngược lại các cá nhân đó lợi dụng quyền hạn được giao để phục lợi ích cá nhân thì không phải là “Nhà nước”.

Nếu các bài viết của ông Nhất về các lãnh đạo Đảng, Nhà nước là xuyên tạc thuộc về “Tội vu khống” chứ không phải Điều 258, BLHS. Ngược lại các bài viết của ông Nhất là đúng và các hành vi của các cá nhân lãnh đạo Đảng, Nhà nước là trái pháp luật thì ông Nhất là người bảo vệ lợi ích Nhà nước, bảo vệ quyền lực của nhân dân, ông Nhất hoàn toàn không có tội.

Hà Nội, ngày 27/02/2014
Hà Huy Sơn

Báo động đỏ


Semen Novoprudsky

Семен Новопрудский

Phạm Nguyên Trường dịch

Nước Nga gần Ukraine hơn là người ta tưởng

Những người bị giết và bị thương ở Kiev chính là nạn nhân của một nhà nước rõ ràng là đã thất bại. Nếu tháng 11 năm 2013 ông Yanukovych lặng lẽ ký thỏa thuận hợp tác với EU, và không tham gia vào vụ tiền tống bỉ ổi nhắm vào Moscow và Brussels thì đã không có các nạn nhân này.
Ở đâu không có nhà nước thực sự thì những bi kịch đẫm máu chắc chắn sẽ lặp đi lặp lại.
Nhưng đấy không chỉ là bi kịch của Ukraine. Gần một phần tư thế kỷ sau khi Liên Xô sụp đổ, gần như ở tất cả mọi nơi trong không gian hậu Xô Viết đều không có nhà nước thực sự. Nga, khác với Ukraine là được dầu và khí đốt cứu. Trên quốc huy của chúng ta đáng lẽ phải là giàn khoan dầu và đường ống dẫn khí chứ không phải là đại bàng hai đầu. Những đồng dollar thu được từ dầu và khí đốt hiện đang che chắn được cái lỗ thủng chưa xây xong của nhà nước Nga.
Cho đến nay, các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ vẫn còn rất nhiều điểm chung. Cụ thể là những dấu hiệu chung chứng tỏ rằng họ đã không xây dựng được một nhà nước vững chắc. Dễ hiểu là hơn hai thập kỷ một chút là thời gian quá ngắn để xây dựng nhà nước từ con số không. Nhưng nó vẫn là phần ba cuộc đời của một con người tương đối thọ. Trong thời gian này có thể tạo ra ít nhất là một bộ khung của Nhà nước. Nhưng ở các nước của chúng ta người ta mới xây dựng được những biệt thự-pháo đài của chính quyền, đề chính quyền trốn khỏi những người dân sống bên ngoài những bức tường của pháo đài mà thôi.

Có thể nói mà không sợ sai rằng Cộng đồng các quốc gia độc lập là Cộng đồng của quốc gia chưa hoàn thiện. Những biểu hiện chính của các cấu trúc nhà nước không ổn định, quai thai ở Nga, ở Ukraine, ở Belarus cũng như Uzbekistan, Tajikistan, Armenia và Azerbaijan đều giống nha.

Thứ nhất, về nguyên tắc là không thay được chính quyền bằng con đường hòa bình vì không có một cơ chế hợp pháp cho việc thay đổi như thế. Chính phủ hiện hành ở những nước này, về nguyên tắc, không cho phép khả năng mình sẽ thất bại trong các cuộc bầu cử. Kết quả là, bất kỳ cuộc bầu cử tổng thống nào ở Cộng đồng các quốc gia độc lập cũng hoặc biến thành một trò hề của những vụ gian lận hàng loạt, hoặc là biến thành một cuộc trưng cầu dân ý, thực chất là kéo dài quyền lực cho đến hết đời của nhà cầm quyền.

Còn trong giai đoạn giữa các cuộc bầu cử thì các nhà lãnh đạo này tìm cách diệt sạch những đối thủ thực sự. Nếu không làm được như thế thì sẽ có những cuộc đảo chính đẫm máu (sau khi Liên Xô tan rã đã từng xảy ra ở Gruzia, Azerbaijan và Kyrgyzstan).

Cuối cùng là những vụ làm xiếc vô liêm sỉ với hiến pháp, tạo điều kiện cho các nhà lãnh đạo ngồi ở ghế tổng thống quá hai nhiệm kỳ. Thay đổi độ dài của một nhiệm kỳ tổng thống - và thế là mốc tính thời gian của hai nhiệm kỳ được khởi động lại từ đầu (đấy là trường hợp của các nước Kazakhstan, Uzbekistan và Tajikistan). Để tạo ra ảo ​​giác về sự thay đổi quyền lực và bỏ qua các quy định Hiến pháp về việc không được ứng cử ba nhiệm kì liền, người ta bổ nhiệm một tổng thống gỉa (nước Nga ). Còn trong tập đoàn cầm quyền thì người ta chọn một kẻ kế nhiệm đáng tin cậy, rồi sau đó làm mọi việc, cả có thể lẫn không thể, nhằm ngăn chặn chiến thắng của phe đối lập (Armenia).

Dấu hiệu thứ hai của quốc gia chưa hoàn thiện là chế độ cầm quyền tiến hành tư nhân hóa đất nước và chia tài sản đang hoạt động cho những kẻ thân cận. Tất nhiên là các chế độ quân chủ cũng làm như thế, nhưng dù sao đấy cũng là nhà nước hợp pháp.

Trên lãnh thổ của Liên Xô dường như chưa có các vương quốc, vương triều và các đế chế Hồi giáo. Nhưng hầu hết tổng thống đều cư xử như các ông vua, sa hoàng hay quốc vương Hồi giáo. Chỉ có điều là bất hợp pháp mà thôi.

Do đó chính quyền ở các nước SNG không muốn bị thay thế, họ sợ đến chết việc sau đây: một chính quyền khác sẽ lên, sẽ tịch thu hết tài sản và sẽ làm lợi cho người của mình và sẽ đàn áp những ông chủ cũ.

Đặc điểm quan trọng thứ ba của của quốc gia chưa hoàn thiện là không có đường lối chính trị và kinh tế tự chủ và rõ ràng. Lấy đâu ra đường lối như thế, nếu toàn bộ nỗ lực của chính phủ là để làm giàu cho cá nhân và nắm giữ tài sản. Thật nghịch lý, nhưng cũng hoàn toàn tự nhiên là các tổng thống muốn cầm quyền suốt đời đối xử với tài sản của đất nước cũng chẳng khác gì những tên chiếm đóng và những kẻ làm theo thời vụ.

Họ quan tâm đến tương lai của mình và tương lai của bộ xậu (để không bị lật đổ), chứ không quan tâm tới tương lai của đất nước được giao phó cho họ, chứ chưa nói tới tương lai của dân chúng. Trong khi đang nắm quyền phải lo cho con cái và bạn bè. Chính quyền của quốc gia chưa hoàn thiện bao giờ cũng là ăn uống chứ không phải là sứ mệnh phục vụ đất nước và người dân.

Biểu hiện thứ tư - coi thường quyền tự do của các phương tiện truyền thông đại chúng và các thiết chế của nhà nước. Hầu như trong tất cả các nước SNG đều không có quốc hội bình thường và tòa án bình thương. Quốc hội trở thành món đồ trang trí của dân chủ hay cái mà gần đây chúng ta gọi gọi là chiếc máy in bị khùng – thành cơ chế chuyên tạo ra những bộ luật đàn áp và vô lý, ngăn chặn quyền tự do của người dân. Các phương tiện truyền thông thật sự tự do ở các nước SNG ngày càng ít đi, còn kiểm duyệt thì tăng lên. Trong lĩnh vực này và trong những năm gần đây Nga đã nhanh chóng tiến đến và tiến đến một cách có ý thức với các tiêu chuẩn của những nước độc tài vùng Trung Á.

Tấn công vào các phương tiện truyền thông là hệ quả tự nhiên của sự độc chiếm chính quyền và thiếu trách nhiệm của chính quyền. Các phương tiện truyền thông đại chúng là một trong những hình thức kiểm soát chế độ cầm quyền hiệu quả nhất mà xã hội nắm trong tay. Loại bỏ tất cả các hình thức kiểm soát mình chính là nhiệm vụ quan trọng nhất tất cả các chính quyền vô trách nhiệm.

Máu đổ một cách tàn bạo ở Kiev nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta đang đối mặt với các mảnh vỡ bị biến dạng, ở mức độ khác nhau, sau sụp đổ về chính trị và kinh tế của Liên Xô, chứ không phải là với những nhà nước độc lập và những quốc gia đang phát triển một cách có kế hoạch.

Một trong những mảnh vỡ đó là Ukraine, nước này có nguy cơ cháy và tan thành những mảnh nhỏ ngay trước mắt chúng ta. Nhưng trong các nước hậu Xô Viết, trong đó có nước Nga, cũng có những rủi ro tương tự. Vì vậy, tiếng vọng từ Kiev cũng có thể bay tới Moscow. Mà có thể bay đến sớm hơn nhiều người vẫn tưởng.