mardi 28 octobre 2014

Blogger Điếu Cày: Tôi sẽ kiện Việt Nam ra tòa quốc tế


Blogger Điếu Cày đang giở những bức thư của bạn tù được ông khâu vào áo và mang qua Mỹ.
Blogger Điếu Cày đang giở những bức thư của bạn tù được ông khâu vào áo và mang qua Mỹ.
Nhà bất đồng chính kiến vừa được Việt Nam phóng thích tuyên bố sẽ kiện chính quyền Hà Nội ra tòa quốc tế vì đã tống giam trái phép các thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo tự do. Blogger Điếu Cày cho biết ông tin rằng ông sẽ “thắng kiện”. Ngoài ra, nhà báo tự do này còn cho biết ông phải đặt gánh nặng của phong trào “lên trên lợi ích của gia đình”. Mời quý vị theo dõi toàn bộ cuộc phỏng vấn sau đây với blogger Điếu Cày dành cho VOA Việt Ngữ chiều 27/10:
VOA: Ông mặc một chiếc áo cộc tay và đi đôi dép tổ ong để sang Mỹ. Vì sao ông lại ăn mặc giản dị như vậy?
Blogger Điếu Cày: Tôi ở trong nhà tù, bị đưa ra ngoài, có thế nào thì mặc như thế. Họ đưa tôi ra khỏi nhà tù và từ Trại giam số 6, Thanh Chương, Nghệ An, thì họ đưa thẳng tôi ra sân bay Nội Bài.
VOA: Chính quyền Việt Nam nói gì trước khi thả ông không?
Họ cũng yêu cầu tôi viết một cái đơn xin tha tù trước thời hạn. Thế nhưng tôi có một nguyên tắc bất di dịch là không nhận tội để được ra tù cho nên là tôi không viết.
Blogger Điếu Cày: Trước đó, Bộ Công an Việt Nam có vào, tham mưu của Bộ Công an Việt Nam có vào, có nói với tôi, đề nghị tôi viết đơn, xin nhập cảnh vào Hoa Kỳ để học tập về báo chí. Họ cũng yêu cầu tôi viết một cái đơn xin tha tù trước thời hạn. Thế nhưng tôi có một nguyên tắc bất di dịch là không nhận tội để được ra tù cho nên là tôi không viết.
Sau đó tôi có được gặp Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ thì Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng nói với tôi rằng chính phủ Hoa Kỳ đã yêu cầu chính phủ Việt Nam phải thả tôi ra vô điều kiện, kể cả tôi ở Việt Nam hoặc đi sang Hoa Kỳ. Nhưng hiện tại, hai chính phủ mới đạt được thỏa thuận là tôi ra tù sẽ nhập cảnh vào Hoa Kỳ để học tập.
Và tôi cũng nhận được một số sự ủy thác của anh em ở trong trại giam, kể cả anh em tù chính trị và anh em tù hình sự ủy thác cho tôi cho nên tôi đồng ý nhập cảnh vào Hoa Kỳ để học tập.
VOA: Dũng, con trai ông và cả chị Tân, vợ cũ của ông, cho biết là gia đình không nhận được một lời từ biệt nào trước khi ông ra đi. Ông có thể nói rõ hơn về chuyện này không?
Blogger Điếu Cày: Về những việc như thế này, chúng tôi là người ở trong nhà tù, việc đàm phán giữa hai bên hoặc những người đi trước có kinh nghiệm như thế nào rồi, có thông tin gì rồi thì chúng tôi hoàn toàn không biết. Một người tù khi anh bị đặt vào hoàn cảnh như thế thì anh chỉ có thể đưa ra các quyết định đối phó trong hoàn cảnh đó với những kinh nghiệm mà anh có được, với những thông tin ít ỏi mà anh có được thôi.
Ở trong tù, chúng tôi luôn phải trả giá bằng những phương pháp thử và sai. Còn khi mà xuất cảnh ra sân bay, tôi cũng nghĩ là họ sẽ để cho tôi được gặp con tôi, gặp vợ tôi ở sân bay nhưng thực tế thì họ không cho tôi gặp mà đẩy thẳng ra máy bay luôn.
Vấn đề thứ nhất là đối với chính phủ Việt Nam, thì họ chỉ đưa ra cho tôi có một sự lựa chọn, là đi học tại Hoa Kỳ, chứ không có lựa chọn là ở lại Việt Nam, và ra tù.
VOA: Có tin nói rằng ông bị ép buộc đi Mỹ. Thông tin này đúng hay sai, thưa ông?
Blogger Điếu Cày: Thực ra thì nó có hai vấn đề. Vấn đề thứ nhất là đối với chính phủ Việt Nam, thì họ chỉ đưa ra cho tôi có một sự lựa chọn, là đi học tại Hoa Kỳ, chứ không có lựa chọn là ở lại Việt Nam, và ra tù.
Anh em tù chính trị thì chúng tôi có thảo luận và thống nhất với nhau rằng “anh sẽ phải đi thay chúng tôi, để làm những gì chúng tôi ủy nhiệm”. Vì vậy, lựa chọn này, không phải là riêng của cá nhân tôi, mà còn là lựa chọn của anh em ở cùng với tôi, qua thảo luận đã ủy nhiệm cho tôi. Điều đó đã được thể hiện qua lá thư của anh Trương Duy Nhất. 
VOA: Sau khi ông tới Hoa Kỳ, Bộ Ngoại giao Việt Nam nói ông được đi Mỹ vì ‘lý do nhân đạo’. Phản ứng của ông ra sao đối với tuyên bố này?
Blogger Điếu Cày: Tôi thấy cái tuyên bố này hoàn toàn sai, không có cái gì gọi là nhân đạo ở đây cả, bởi vì tòa án Việt Nam vẫn chưa hoàn thành thủ tục pháp lý để mà buộc tội câu lạc bộ nhà báo tự do. Chúng tôi bị bắt, bị xử sơ thẩm. Chúng tôi đã kháng cáo phúc thẩm, và đã đưa ra bằng chứng thuyết phục nhưng phiên tòa phúc thẩm đó đã không làm được một cái việc duy nhất, đó là chứng minh tội phạm đối với chúng tôi. Và đã không chứng minh được tội phạm, không công bố được chứng cứ, không đưa ra được kết luận mà lại cứ y án.
Việc đưa chúng tôi vào trại giam là hoàn toàn trái pháp luật, và quả thực nó trái pháp luật đối với ngay chính pháp luật của họ. Bởi vì cho đến giờ này, chúng tôi vào tù ngần ấy năm rồi nhưng vẫn chưa có quyết định thi hành án, chưa có bản án phúc thẩm. Tôi đã yêu cầu nhiều lần là phải công bố quyết định phúc thẩm, phải công bố quyết định thi hành án thì mới đưa tôi được vào trại giam. Vì vậy, khi mà anh Khải là tham mưu của Bộ Công an xuống và nói với tôi là viết một đơn xin tha tù trước thời hạn thì tôi nói rằng các anh chưa hoàn thành thủ tục đưa chúng tôi vào tù thì làm sao có thể làm thủ tục đưa tôi ra tù được. Vì vậy tôi không viết đơn xin tha tù. Anh ấy nói đây chỉ là một thủ tục pháp lý thì tôi nói rằng thủ tục pháp lý thì cũng phải tôn trọng pháp luật thì anh mới làm thủ tục pháp lý được. Cuối cùng thì đến ngày đi, họ cũng lặng lẽ đưa tôi ra, không hề tuyên đọc quyết định tha tù hay đình chỉ thi hành án như là Bộ Ngoại giao đã tuyên bố. Tôi cũng không phải ký bất kỳ giấy tờ gì để ra tù.
Vụ án này khi tôi sang đây là nhờ ủy nhiệm của anh em, và tôi cũng còn một trách nhiệm nữa trong chuyến đi này, đó là bắt đầu vụ án CLB nhà báo tự do ở một tòa án khác.
Tôi sẽ tìm kiếm các nguồn lực, các tổ chức quốc tế để giúp đỡ chúng tôi đưa vụ đó ra tòa quốc tế. Tôi tin rằng, về mặt pháp lý, chúng tôi sẽ thắng kiện.
VOA: Tức là ông sẽ đưa vụ việc ra trước một tòa án quốc tế nào đó phải không, thưa ông?
Blogger Điếu Cày: Đúng thế. Đây là một vấn đề pháp luật và là một sai lầm cơ bản của pháp luật mà ngay tòa án Việt Nam sai lầm với chính pháp luật Việt Nam , với chính hiến pháp Việt Nam, vi phạm các công ước quốc tế. Họ không có đủ chứng cứ để buộc tội chúng tôi. Vụ án đã bị vỡ, bị sụp đổ rồi nhưng họ cố tình giam nhốt chúng tôi. Vì vậy mà chúng tôi phải đi ra ngoài này để bắt đầu vụ án đó tù một tòa án khác, tòa án của cộng đồng quốc tế.
Chúng tôi từng bước một sẽ tiến hành việc đó. Tôi sẽ tìm kiếm các nguồn lực, các tổ chức quốc tế để giúp đỡ chúng tôi đưa vụ đó ra tòa quốc tế. Tôi tin rằng, về mặt pháp lý, chúng tôi sẽ thắng kiện.
VOA: Một số nhà hoạt động cho rằng chính phủ Việt Nam đang sử dụng các tù nhân bất đồng chính kiến vào một cuộc mặc cả với Mỹ. Ông có nghĩ rằng mình là một con bài trong cuộc trao đổi này hay không?
Blogger Điếu Cày: Quan hệ ngoại giao giữa hai chính phủ với nhau, là một người tù, tôi hoàn toàn không có thông tin gì cho nên tôi không được biết. Tôi cũng không biết đổi tôi để lấy cái gì vì hoàn toàn tôi không được biết những thông tin đó.  Một người phải ở trong tù đối với tôi là sáu năm sáu tháng và hai ngày nên bảo tôi phải bình luận về quan hệ ngoại giao giữa hai nước hoặc có những vấn đề liên quan đến tôi thì quả thật là tôi chưa đủ thông tin để mà bình luận.
Trong lựa chọn ra đi này, gia đình tôi tiếp tục bị chia cắt, nhưng mà tôi cũng phải đặt gánh nặng của phong trào, của anh em, lên trên lợi ích của gia đình.
VOA: Sau nhiều năm con cái tranh đấu cho tự do của ông khi ông ở trong tù, ông có ý định đưa gia đình mình sang Mỹ đoàn tụ với mình không?
Blogger Điếu Cày: Đó cũng là cái điều khi mà tôi lựa chọn ra đi, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều tại vì ai cũng muốn đoàn tụ với gia đình. Thế nhưng, trên vai tôi còn gánh nặng ủy thác của anh em, của anh em tù chính trị, và kể cả anh em tù hình sự. Tôi đã đi qua 11 nhà tù, tôi phải thay anh em cất lên tiếng nói, để bảo vệ họ. Dù họ là tù nhân, họ có thể mất một số quyền công dân nhưng quyền con người, họ vẫn còn đầy đủ. Tôi muốn rằng, những trại giam, phải thực thi pháp luật đầy đủ, và phải đối xử với họ như đối xử với những con người.
Chính vì vậy, trong lựa chọn ra đi này, gia đình tôi tiếp tục bị chia cắt, nhưng mà tôi cũng phải đặt gánh nặng của phong trào, của anh em, lên trên lợi ích của gia đình. Tôi nhận sự ủy thác của anh em để đi tiếp. Còn gia đình tôi, tôi cũng rất mong muốn sớm được đoàn tụ.

18 tổ chức Tôn giáo, XHDS lên tiếng hỗ trợ giáo xứ Thái Hà

RadioCTM

Vào ngày 28/10, 18 tổ chức Tôn Giáo và XHDS đã đồng ký tên phản đối việc nhà cầm Việt Nam chiếm đoạt đất đai DCCT Hà Nội, Giáo xứ Thái Hà.
Từ Sài Gòn Linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh đã đọc nội dung Bản Liên Tiếng, mời quý vị cùng theo dõi.

***
 BẢN LÊN TIẾNG

Kính thưa Quý vị !
Những ngày cuối tháng 10 này, chính quyền Hà Nội đã cho phép đơn vị thi công tiến hành thi công trên khu đất Hồ Ba Giang thuộc sở hữu của Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Việt Nam do DCCT Hà Nội – Giáo xứ Thái Hà quản lý. Đây là một hành vì ăn cướp trắng trợn của chính quyền Hà Nội với những khu đất thuộc sở hữu của tôn giáo.
Ngay sau hành động đó, ngày 21/10/ 2014 các linh mục, tu sĩ DCCT Hà Nội đã viết đơn khiếu nại khẩn cấp lên chính quyền Hà Nội xong lại nhận được văn thư phúc đáp nói rằng : Đã có quyết định thi công khu vực đất hồ Ba Giang. Đây là một quyết định bất chấp luật pháp.
Hiến pháp nươc CHXHCN Việt Nam trong : Điều 70, Hiến pháp 1992 (đã sửa đổi, bổ sung) quy định :
“…Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của nhà nước”. Vậy việc làm của chính quyền Hà Nội đang vi phạm Hiến pháp nghiêm trọng.
Trong suốt những năm qua, từ năm 2008 ngọn lửa đòi Công Lý – Sự Thật chưa bao giờ tắt tại nhà thờ giáo xứ Thái Hà, bất chấp mọi ngăn cản của chính quyền ngọn lửa ấy vẫn được thắp lên. Trong những ngày qua bà con giáo dân quá bức xúc và phẫn uất trước việc làm của chính quyền Hà Nội họ đã xuống đường tuần hành lên ủy ban nhân dân Quận và sang khu vực đất Hồ Ba Giang yêu cầu dừng thi công. Xong những người có trách nhiệm ở đây không những không tiếp đón mà còn xua đuổi bà con và có những hành động khiếm nhã.
Chúng tôi, các tổ chức Xã hội dân sự (XHDS) Việt Nam yêu cầu chính quyền Hà Nội tôn trọng luật pháp, dừng lại ngay hành động xâm phạm đến cơ sở tôn giáo, trả lại đất Hồ Ba Giang cho Giáo xứ Thái Hà – DCCT Hà Nội
Các tổ chức XHDS mong mỏi quý đồng bào trong và ngoài nước, quý đoàn thể, chính đảng, cộng đồng khắp nơi tích cực lên tiếng ủng hộ các linh mục, tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội và bà con giáo dân giáo xứ Thái Hà trong những ngày khó khăn sắp tới trên con đường đòi Công Lý – Hòa Bình – Sự Thật.
– Hãy cùng lên tiếng ủng hộ Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội ngăn cản chính quyền Hà Nội xâm chiếm đất Hồ Ba Giang của Giáo xứ Thái Hà.
– Ủng hộ Đơn Khiếu Nại khẩn cấp của các linh mục, tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội
– Ủng hộ văn thư hiệp thông của Cha Giám tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam – Vinh Sơn Phạm Trung Thành
Trân trọng kính chào quý vị.
Việt Nam, ngày 28 tháng 10 năm 2014

1- Bạch Đằng giang Foundation, Đại diện: Ths Phạm Bá Hải
2- Diễn Đàn XHDS, Đại diện: Tiến sĩ Nguyễn Quang A
3- Giáo hội Cao Đài, Đại diện: CTS Nguyễn Bạch Phụng
4- Giáo hội Liên hữu Lutheran VN-HK. Đại diện: Ms Nguyễn Hoàng Hoa.
5- Giáo Hội PGHH Thuần túy, Đại diện: Hội trưởng Lê Quang Liêm
6- Giáo Hội Tin lành Mennonite độc lập, Đại diện: Ms Nguyễn Mạnh Hùng.
7- Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo VN, Đại diện: Kỹ sư Nguyễn Bắc Truyển
8- Hiệp Hội đoàn kết Công – Nông Việt Nam, đại diện: Nguyễn Mai
9- Hội Bảo vệ quyền tự do tôn giáo, Đại diện: Cô Hà Thị Vân
10- Hội Cựu tù nhân lương tâm, Đại diện: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế
11- Hội Nhà báo độc lập, Đại diện: Tiến sĩ Phạm Chí Dũng
12- Hội thánh Chuồng bò (Tin Lành), Đại diện: Ms Nguyễn Mạnh Hùng
13- Lao động Việt, Đại diện: Cô Đỗ Thị Minh Hạnh.
14- Mạng lưới Blogger Việt Nam, Đại diện: Cô Nguyễn Hoàng Vi.
15- Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền, Đại diện: Lm Phan Văn Lợi.
16- Tăng đoàn GHPGVNTN, Đại diện: Hòa thượng Thích Không Tánh
17- Văn phòng Công lý Hòa bình DCCT, Đại diện: Lm Đinh Hữu Thoại.
18- Phong trào Con Đường Việt Nam. Đại diện ông: Trần Văn Huỳnh

Blogger Điếu Cày tuyên bố tiếp tục đấu tranh cho tự do dân chủ tại VN

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2014-10-27
10272014-phongvandieucay-nn.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
IMG_2059.JPG
Phóng viên Nam Nguyên phỏng vấn blogger Điếu Cày qua Skype chiều 27/10/2014
 RFA photo
 
Một tuần sau khi tới Los Angeles, Tiểu bang California Hoa Kỳ, tù nhân lương tâm Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã dành cho Đài ACTD cuộc phỏng vấn đặc biệt. Xin nhắc lại ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải được Chính quyền Hà Nội phóng thích hôm 20/10/2014 vừa qua và bị đưa thẳng ra phi trường buộc rời khỏi Việt Nam.
Đấu tranh bằng truyền thông
Nam Nguyên: Kính chào ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Hôm nay được 1 tuần từ khi ông được trả tự do và đến Mỹ. Hầu hết những người bất đồng chính kiến khi buộc rời VN ra nước ngoài cư trú đều có mối ưu tư là sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc tiếp tục con đường mà mình đã chọn khi ở Việt Nam. Kế hoạch sắp tới của ông như thế nào?
Blogger Điếu Cày: Thưa anh Nam Nguyên và kính thưa toàn thể thính giả, thực tế thì tôi đã bị tách khỏi môi trường đấu tranh ở trong nước 6 năm, 6 tháng, 2 ngày rồi. Vì vậy, bây giờ nói tôi bị tách khỏi môi trường đấu tranh ở trong nước thì cũng không được chính xác lắm. Còn đi ra nước ngoài như thế này, khi phải thay đổi môi trường sống, môi trường đấu tranh thì cũng cần có thời gian để hội nhập vào. Tôi nghĩ rằng tôi cũng có thể hội nhập sớm hơn.
Nam Nguyên: Thưa ông, tiếng nói của một người trong tư thế lưu vong sẽ khó có tác động mạnh mẽ như khi họ còn ở trong nước. Điều này chính quyền VN biết rõ, nên muốn đẩy tù nhân lương tâm ra khỏi nước nếu phải trả tự do cho họ. Blogger Điếu Cày sẽ có phương thức mới để đấu tranh, ông có thể tiết lộ đôi chút?
Blogger Điếu Cày: Cũng có một vài người hỏi tôi vấn đề này nhưng tôi cũng chỉ xin chia sẻ như sau:
Bởi vì chúng tôi hoạt động tự do báo chí trên internet mà trên internet thì không có khoảng cách. Còn khi đấu tranh ở trong nước, chúng tôi có tham gia đấu tranh xuống đường biểu tình chống Trung Quốc hoặc là tẩy chay Olympic Bắc Kinh. Trong những cuộc biểu tình đó, câu lạc bộ nhà báo tự do đã nhận vai trò đi đầu, dẫn dắt. Thế nhưng khi anh em chúng tôi bị đàn áp, bị bắt thì những cuộc biểu tình vẫn tiếp tục xảy ra. Và những cuộc biểu tình sau thì lại càng đông hơn những cuộc biểu tình trước. Như vậy, chúng tôi ngoài việc thắp lửa ban đầu thì không nhất thiết chúng tôi phải có mặt trong những cuộc biểu tình đó mà chúng tôi vẫn cứ giúp được anh em, vẫn cứ giúp được đồng bào, vẫn cứ giúp được phong trào. Đồng thời cũng đã  khơi dậy chiến dịch biểu tình chống Trung Quốc. Ra ngoài hải ngoại, làm việc trên internet thì không có khoảng cách, tôi cũng không nghĩ rằng tôi bị tách khỏi xã hội Việt Nam thì tôi sẽ không hoạt động, không đấu tranh được.
Ra ngoài hải ngoại, làm việc trên internet thì không có khoảng cách, tôi cũng không nghĩ rằng tôi bị tách khỏi xã hội Việt Nam thì tôi sẽ không hoạt động, không đấu tranh được.
- Blogger Điếu Cày
Nam Nguyên: Vâng, như vậy sẽ có kế hoạch là ông Điếu Cày trở lại câu lạc bộ báo chí tự do mà ông là một trong những người sáng lập?
Blogger Điếu Cày: Thật ra, ngay sau khi rời khỏi sân bay về đến nhà thì từ ngày hôm đó đến hôm nay chúng tôi đã thực hiện những việc đó là kết nối. Đến hôm nay, chúng tôi đã một nhóm ở đây rồi. Anh em từ Canada sang cũng đã có một nhóm ở đây. Do vậy những chương trình sắp tới tôi đang thảo luận, bàn bạc để tiếp tục làm việc. Tôi là người của hành động nên từ hôm đó đến nay, mặc dù là chưa được khỏe để tiếp xúc với anh em bên truyền thông nhưng chúng tôi đã thực hiện những việc kết nối anh em trong và ngoài nước rồi.
Nam Nguyên: Thưa có phải điều đó là điều ông Điếu Cày hơn hẳn những nhà tranh đấu khác khi họ bị đi lưu vong không ? Đó là sự kết nối không những trong nước mà cả ngoài nước nữa. Và cũng nhờ thời đại internet phát triển mạnh nên đó là một thế mạnh phải không, thưa ông?
Blogger Điếu Cày: Vâng, tôi rất tâm đắc với cuốn “Thế Giới Phẳng” và cũng rất tâm đắc với cuốn “ Sống Sao Trong Thời Đại Số”. Vì vậy những việc chúng tôi làm, chúng tôi thấy có mình ở trong đó. Chúng tôi cũng học được nhiều điều ở trong đó. Và chúng tôi sẽ tiếp tục ứng dụng nó. Bởi vì trong thế giới phẳng này, trong kỷ nguyên của toàn cầu hóa và hội nhập, hợp tác và phát triển này thì việc liên lạc, việc đi lại cũng không phải là khó khăn như trước. Do vậy, ở hải ngoại này tôi vẫn cứ làm việc hiệu quả được như thường.
Nếu đem tôi mà so sánh với những người khác thì tôi nghĩ cũng không nên vì tôi mới sang, tôi cũng rất tôn trọng các anh em khác. Mỗi người có một sự lựa chọn riêng của mình. Trong những phong trào cũng thế thôi. Việc lựa chọn là việc của mỗi người. Mỗi người có thể tham gia với một cấp độ khác nhau. Vì thế tôi xin không bình luận về việc so sánh giữa tôi và những người khác.
Nam Nguyên: Thưa ông, một số ý kiến ở VN cho rằng, còn cộng sản thì không thể có dân chủ nhân quyền, nhưng thay cộng sản thì nhất nhất phải tránh được các hình thức độc tài khác. Ý kiến của blogger Điếu Cày là nhưthế nào?
image.jpg
Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải được người Việt hải ngoại chào đón tại Los Angeles tối 21/10/2014. AFP photo
Blogger Điếu Cày: Tôi thấy những giá trị của dân chủ là tôn trọng quyền tự do biểu đạt, tự do ngôn luận. Tôi cũng quan niệm rằng một đảng chính trị thể hiện ý nguyện của người dân. Nếu mà một nhóm này thể hiện được ý nguyện mà nhóm khác cũng có thể thể hiện được ý nguyện của riêng mình. Trong một xã hội mà một nhóm khi nó đủ mạnh mà nó còn tước đoạt đi cái quyền được cất lên tiếng nói, cái quyền được biểu đạt ý nguyện của những nhóm khác thì cái nhóm đó trở thành độc tài và trở thành nguy hiểm cho xã hội. Tất nhiên, những xã hội đó không thể có dân chủ được.
Lá bài của chính quyền VN?
Nam Nguyên: Chính quyền Việt Nam dùng tù nhân lương tâm để trao đổi một số quyền lợi với nước ngoài mà trường hợp điễn hình cũng là trường hợp của Điếu Cày. Việt Nam không thực tâm cải thiện nhân quyền, dân chủ. Lá bài này được sử dụng nhiều lần, theo ông phải làm gì để hóa giải vấn đề đó để nó không xảy ra nữa và phải thực sự thay đổi nhân quyền?
Blogger Điếu Cày: Đó là câu chuyện truyền thông chúng ta cần phải làm. Với những người đấu tranh dân chủ như chúng ta thì việc cất lên tiếng nói thay cho những người tù mà đã bị bắt vào trong đó là điều rất quan trọng. Chính nhờ truyền thông chúng ta loan tin rộng rãi, đấu tranh mạnh mẽ thì sẽ đưa được tiếng nói của những người tù đến được với những tổ chức quốc tế mà khiến họ phải lưu tâm, khiến họ cũng phải góp tay đấu tranh để yêu cầu những chính quyền độc tài phải thả người của chúng ta ra.
Nam Nguyên: Theo các tin ghi nhận, bạn bè trong nước hy vọng ông không bỏ cuộc, nhưng tranh đấu ở hải ngoại thường phải dựa vào một tổ chức nào đó, chứ tranh đấu đơn độc thì không có kết quả. Ông nhận định gì?
Blogger Điếu Cày: Tôi nghĩ anh em nói cũng có phần đúng. Tuy nhiên điều đó tùy vào mỗi nhóm và mỗi công việc của mỗi người làm. Chúng tôi làm việc trên truyền thông, vì vậy, vì vậy chúng tôi sẽ thành lập nhóm chuyên làm về truyền thông. Chúng tôi không vào một nhóm nào nhưng lại ủng hộ tất cả các nhóm có thể cất lên tiếng nói giùm các nhóm. Tôi nghĩ mỗi một tổ chức nào cũng cần có truyền thông. Nếu những tổ chức nào cần hỗ trợ về truyền thông thì chúng tôi đều có thể giúp đỡ được.
Tôi nghĩ mỗi một tổ chức nào cũng cần có truyền thông...tuy chúng tôi không thuộc về một nhóm nào nhưng lại giúp đỡ tất cả các nhóm bởi vì với một tổ chức chính trị thì truyền thông là quyền lực số một.
- Blogger Điếu Cày
Do vậy, tuy chúng tôi không thuộc về một nhóm nào nhưng lại giúp đỡ tất cả các nhóm bởi vì với một tổ chức chính trị thì truyền thông là quyền lực số một. Còn khi nó đã thành một nhà nước, có công an, có quân đội, có chính quyền nó mới xuống quyền lực thứ tư. Cho nên chúng tôi sẽ bắt đầu bằng truyền thông và chúng tôi sẽ dùng truyền thông để khích lệ, để hỗ trợ các phong trào đấu tranh dân chủ, các tổ chức hoạt động đấu tranh dân chủ, để đòi tự do, dân chủ cho nhân dân Việt Nam. Chúng tôi sẵn sàng sử dụng truyền thông để hỗ trợ bất kỳ nhóm nào mà có mục đích là đấu tranh đem lại dân chủ và tự do cho nhân dân Việt Nam, đem lại lợi ích của Tổ quốc, của dân tộc, đòi hỏi sự toàn vẹn lãnh thổ thì chúng tôi đều ủng hộ cả.
Nam Nguyên: Thưa blogger Điếu Cày, ông là tù nhân lương tâm được người Việt hải ngoại tiếp đón ân cần nhất, khác với thái độ dè dặt trước đây với nhiều nhân vật khác. Ông cảm nhận gì về điều này. (Hải ngoại đã cảm thông hơn?)
Blogger Điếu Cày: Hôm nay, được anh phỏng vấn thì tôi cũng nhờ anh chuyển đến đồng bào hải ngoại đã ra sân bay đón tôi là tôi rất xúc động, rất cảm động với tình cảm chân thành của bà con đối với tôi. Đó là niềm hạnh phúc của tôi. Còn cái việc bây giờ bà con có cái nhìn khác đối với những người trong nước ra bên ngoài đấu tranh như thế này thì một phần chúng ta cũng phải thấy rằng đó là do truyền thông. Trước đây, khi truyền thông bất cân xứng thì sự thông hiểu lẫn nhau giữa bên trong và bên ngoài có sự khác biệt. Thế nhưng khi truyền thông đã được thông thương nhiều chiều và đã có sự cân bằng thì sự thông hiểu giữa bên trong và bên ngoài đến với nhau dễ hơn, cảm thông với nhau nhiều hơn. Từ đó, làm cho thái độ thay đôỉ chân thành khác hơn. Chúng ta đều là người Việt Nam cả, đều máu đỏ da vàng. Tất cả những điều chúng ta làm, nếu vì lợi ích chung của dân tộc, của tổ quốc thì chúng ta không ai đi ngược lại những lợi ích, những quyền lợi của tổ quốc, của dân tộc. Chúng ta tin rằng chúng ta làm đúng và chúng ta không phải lo lắng về cái điều đó.
Chính vì thế mà bên trong, bên ngoài có hiểu nhau được hay không, tôi mong muốn rằng truyền thông phải mạnh mẽ lên. Bởi vì ở trong nước khi truyền thông nằm hết ở trong tay giai cấp thống trị và họ sử dụng toàn bộ hệ thống truyền thông đó để chi phối dư luận xã hội, phục vụ cho mục đích cai trị của mình. Rất nhiều người ở trong nước sẽ còn hiểu sai lầm về người ở ngoài nước. Người ở ngoài nước thì lại không đủ thông tin để hiểu về người trong nước thì cũng có thể hiểu sai về vấn đề đó. Vì vậy chúng ta làm truyền thông, chúng ta phải đẩy mạnh quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận ở trong nước lên. Và chính bằng sự cân bằng truyền thông, chúng ta có được sự thông hiểu. Từ đó mới mang đến được sự đoàn kết và sức mạnh cho dân tộc Việt Nam.
Nam Nguyên: Xin cảm ơn blogger Điếu Cày. Thay mặt ban Việt ngữ đài Á châu Tự do xin chân thành cảm ơn và xin chúc blogger đầy đủ sức khỏe và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống mới cũng như cuộc tranh đấu mới từ hải ngoại.
Blogger Điếu Cày: Vâng, xin cảm ơn anh. Tôi xin gởi lời cảm ơn quý khán thính giả của chương trình và xin chúc  bà con cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại được mạnh khỏe và làm ăn phát đạt.

lundi 27 octobre 2014

Chế độ buôn dân, bán nước

Song Chi
Sau khi chính phủ Hoa Kỳ tuyên bố dỡ bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, một trong những điều mà nhà cầm quyền Việt Nam đang rất mong muốn và đã từng nhiều lần bày tỏ mong muốn đó, Hà Nội liền đáp lại bằng cách “xuất kho” một vài tù nhân chính trị.
dieucay 400x300Trong đó có một khuôn mặt tù nhân lương tâm nổi tiếng, nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu Cày.
Nhưng vì không hề có thiện chí muốn cải thiện nhân quyền mà chỉ vờ vĩnh bên ngoài, và với bản chất hèn hạ, thù dai, luôn sợ hãi mọi thứ, nhà cầm quyền đã không cho Điếu Cày có được niềm hạnh phúc gặp lại gia đình, bạn bè sau thời gian dài bị cầm tù hơn 6 năm, cũng như được sống giữa quê hương.
Họ đã vội vã, lén lút áp giải Điếu Cày từ nhà tù thẳng ra phi trường bay tuốt qua Mỹ, không thể chào tạm biệt ai và cũng không được mang theo bất cứ hành lý gì. Không có từ ngữ gì mô tả chính xác hơn là Điếu Cày đã bị trục xuất, bị tống khứ như một tội phạm nguy hiểm nhất, và cũng không có hành động nào lột tả được bản chất của nhà cầm quyền hơn nữa, trước dư luận trong nước và quốc tế.
Thay vì tiếp tục giam cầm, họ buộc những người yêu nước phải sống một cuộc đời lưu vong, tiếp tục cách trở gia đình, người thân, bạn bè và gần như vô hiệu hóa ảnh hưởng của người đó khi bị tách khỏi quê hương.
Có vẻ như đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đang rất biết cách sử dụng “nguồn tài nguyên” tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị.
Thật ra thì lâu nay họ vẫn dùng việc thả những người bất đồng chính kiến, hoạt động dân chủ để đổi chác, mặc cả với Hoa Kỳ và các nước phương Tây những thứ họ cần. Như hiện tại là mong muốn được gia nhập Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement, viết tắt là TTP) và được Hoa Kỳ dỡ bỏ lệnh cấm vận bán vũ khí sát thương.
Ngẫm ra, không chỉ tài nguyên thiên nhiên cho đến lãnh thổ lãnh hải là nguồn lợi to lớn tha hồ khai thác, bán rẻ…mà người dân cũng là nguồn tài nguyên vô tận được nhà nước này tận lực khai thác, theo nhiều cách khác nhau.
Nguồn lợi thứ nhất đến từ hàng triệu kiều bào từ khắp nơi trên thế giới, những con người mà mấy chục năm trước đã phải rời bỏ đất nước ra đi một phần sống chín phần chết chỉ vì những chính sách cực kỳ hà khắc và hoàn toàn sai lầm về mọi mặt của nhà cầm quyền.
Có giai đoạn nhà nước còn đứng ra thu tiền, vàng của người dân để cho phép họ vượt biên theo con đường “bán chính thức”. Cái kiểu kiếm tiền ấy đã đem lại cho nhà cầm quyền một số lượng tiền, vàng không nhỏ để giải quyết bao nhiêu vấn đề khó khăn về kinh tế thời kỳ đầu sau chiến tranh.
Sau khi họ đã xài hết 16 tấn vàng là ngân khoản dự trữ của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cất trong Ngân hàng Quốc gia Việt Nam để lại và bao nhiêu thứ hàng hóa, chiến lợi phẩm sau chiến tranh. Phần thì do tiêu xài như phá, phần thì đem đi trả món nợ chiến tranh cho Liên Xô, Trung Cộng, và các nước trong khối XHCN.
Để rồi hai mươi, ba mươi năm sau, hàng triệu con người buộc phải rời khỏi đất nước sống tha hương khắp thế giới ấy lại trở thành một món lợi lớn cho nhà cầm quyền về nhiều mặt. Trước hết là lượng kiều hối do đồng bào gửi về, theo báo chí trong nước, lên tới khoảng 10 tỷ USD hàng năm, chiếm gần 1/10 GDP. Nếu không có lượng kiều hối đó, nền kinh tế èo uột của Việt Nam sẽ còn khó khăn hơn rất nhiều.
Và nguồn nhân lực, chất xám trong nhiều lĩnh vực khác nhau, được đào tạo bài bản từ những quốc gia tiên tiến nhất, mà nhà nước lại không phải mất một xu nào.
Nguồn lợi thứ hai đến từ chính sách “xuất khẩu lao động” của nhà cầm quyền. Ngay cái tên gọi cũng có thể thấy rõ bản chất của sự việc không có gì khác hơn là buôn người một cách công khai, hợp pháp.
DaDaoCSVN 400x300
Nhà cầm quyền thông qua chính sách xuất khẩu lao động đã đẩy hàng trăm ngàn, hàng triệu người dân đi làm thuê ở các nước để đổi lấy ngoại tệ, nhưng lại không quan tâm đến việc chăm lo bảo vệ cho họ. Người lao động Việt buộc phải làm việc trong những điều kiện hết sức tệ hại, thiệt thòi nếu so với lao động của một số nước khác.
Bản thân mỗi người hầu hết đều có hoàn cảnh kinh tế khó khăn, thường phải vay nợ đế chạy được một “xuất” đi lao động ở nước người, nên phải chấp nhận tất cả  để có tiền trả nợ và giúp gia đình ở nhà.
Nguồn lợi thứ ba đến từ việc “xuất khẩu cô dâu”, những cô dâu Việt ngây thơ từ những miền quê nghèo, khao khát ra đi đế đổi đời, để có tiền giúp đỡ người thân và do đó, họ cũng đóng góp vào khoản ngoại tệ thu vào cho đất nước.
Tất cả những đồng ngoại tệ kiếm được từ mồ hôi, nước mắt, máu và lắm khi cả bằng mạng sống của con dân Việt, cay đắng thay, lại thường được sử dụng một cách hoang phí bởi một nhà nước kém cỏi, bất tài trong việc điều hành nền kinh tế quốc gia nhưng lại nổi tiếng bởi tham nhũng và lãng phí.
Cuối cùng là việc buôn bán, đổi chác tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị để đổi lấy những thứ mà nhà cầm quyền mong muốn từ Hoa Kỳ và các nước phương Tây.
Không có gì chính xác hơn cụm từ “buôn dân bán nước” dành cho nhà nước cộng sản Việt Nam. Đất nước thì bị bán rẻ từ tài nguyên thiên nhiên cho tới lãnh thổ lãnh hải mất dần vào tay Trung Cộng. Bán sạch tài nguyên, bán luôn một phần lãnh thổ,  bán luôn con dân. Đến khi không còn gì để bán mà nợ nần cứ càng ngày càng tăng, thì còn có cách gì khác hơn là tự nguyện nhượng luôn cả đất nước này cho nước láng giềng đầy hung hăng, tham vọng?
Song Chi/Người Việt

Người Công giáo được mời gọi tham gia chính trị để cải tạo xã hội

Thánh Lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình tại Thái Hà: 
Người Công giáo được mời gọi tham gia chính trị để cải tạo xã hội
Cha Giuse Nguyễn Văn Phượng, Chánh xứ chủ tế thánh lễ và quý cha đồng tế

VRNs (27.10.2014) – Hà Nội  – Hàng ngàn ngọn nến được thắp lên để cầu nguyện cho công lý và hòa bình, cho các tù nhân lương tâm – cách riêng cho tù nhân Phanxicô.X Đặng Xuân Diệu, cũng như cầu nguyện cho giáo xứ Thái Hà đang gặp nạn mấy ngày vừa qua.
Thánh Lễ được diễn ra lúc 20h, 26.10 tại nhà thờ Thái Hà, cha Giuse Nguyễn Văn Phượng, chánh xứ chủ sự thánh lễ. Cùng đồng tế với ngài có 8 linh mục khác và khoảng hai ngàn giáo dân cùng tham dự.

Đặc biệt có mặt trong thánh lễ này còn có sự hiện diện của một số bậc nhân sĩ trí thức như TS. Nguyễn Xuân Diện, Nghệ sĩ Kim Chi, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh và anh chị em trong nhóm No-U cùng một số anh chị em không phải là người Công giáo nhưng thường xuyên tham dự thánh lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình vào chúa nhật cuối mỗi tháng tại đây.

Trước thánh lễ, cha Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong, DCCT Hà Nội chia sẻ với bà con giáo dân về nội dung cầu nguyện trong trong thánh lễ hôm nay. Ngài mời mọi người tham dự cầu nguyện để nhà cầm quyền Hà Nội dừng ngay hành động xâm phạm trái phép đất Hồ Ba Giang mà lịch sử đã ghi nhận trong suốt những năm vừa qua đã thuộc quyền sở hữu của Giáo xứ Thái Hà và DCCT Hà Nội. Cùng cầu nguyện cho anh Phanxicô.X Đặng Xuân Diệu đang có đơn kêu cứu khẩn cấp từ phía gia đình về trường hợp của anh bị ngược đãi trong nhà tù suốt thời gian qua.

Trong bài giảng của mình, cha Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong đã chia sẻ với cộng đoàn dân Chúa về sứ mạng của người Công giáo đối với vấn đề xã hội: Người Công giáo được mời gọi tham gia chính trị để cải tạo xã hội. Họ cần phải sống đức tin giữa xã hội trần thế chứ không chỉ là sống đức tin bằng đọc kinh xem lễ trong nhà thờ.

Dựa vào các bài đọc Kinh Thánh, cha Nam Phong nói: “Lời Chúa mà chúng ta được mời gọi suy ngẫm trong ngày cầu nguyện cho công lý và hòa bình, cho các tù nhân lương tâm, đặc biệt cho anh Phanxicô.X Đặng Xuân Diệu, cũng như cầu nguyện cho giáo xứ Thái Hà. Người Kitô hữu đích thực không được tách biệt hai giới răn “mến Chúa và yêu người”, trái lại, họ phải phụng sự Chúa hết lòng mà là phụng sự Chúa trong anh em, chị em mình, trong những con người mà Chúa đã trao phó cho họ.”

Trước khi kết thúc bài giảng, dựa vào lời của Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II ngỏ với mọi người tại quảng trường thánh Phêrô khi ngài vừa đắc cử: “Đừng sợ!”; cha Gioan Nam Phong mời gọi mọi người xin Chúa cho mình “không sợ hãi trước bạo quyền, trước những hành động phi pháp của nhà cầm quyền Hà Nội, khi ngang nhiên cưỡng chiếm những tài sản hợp pháp của Nhà Dòng, của Giáo hội. Chúng ta xin cho mỗi chúng ta được can đảm, cùng nhau dấn thân, đưa đạo vào đời, để xây dựng một xã hội Việt Nam văn minh thịnh vượng hơn.”

Sau thánh lễ, những ngọn nến dần được thắp sáng lên lan tỏa khắp khuôn viên nhà thờ với những lời cầu nguyện cho Công Lý –  Hòa Bình. Cha Gioan Nam Phong dâng lên Mẹ Maria tình cảnh của Giáo xứ Thái Hà để xin Mẹ nâng đỡ. Ngài cũng dâng lên Mẹ Maria lời cầu nguyện cho tù nhân lương tâm Đặng Xuân Diệu – anh đã trung kiên làm chứng cho sự thật, xin Mẹ Maria gìn giữ và nâng đỡ anh.

Có mặt trong thánh lễ cầu nguyện hôm nay, nhiều người đã bày tỏ sự liên đới với Giáo xứ và Nhà Dòng. Cô Maria Đặng Thị Tốt cộng đoàn Vinh Sơn An Phú thuộc nhóm Xa Quê cho biết: Các cô sẵn sàng vì những việc đòi đất cho nhà thờ Thái Hà cô sẽ tham gia. Từ ngày mai, sáng – tối các cô sẽ có mặt ở nhà thờ cầu nguyện để chia sẻ với các Cha những lúc vui, lúc buồn, cầu nguyện cho các đấng, các bậc được Chúa và Mẹ gìn giữ và coi sóc để các cha yên tâm chăm sóc phần linh hồn cho các cô. Mong cho nhà cầm quyền Hà Nội hãy biết lẽ phải rút khỏi mảnh đất của giáo xứ Thái Hà.

Một bạn trẻ trong nhóm No-U FC chia sẻ suy nghĩ của mình: “Chính quyền Hà Nội đang có hành động phi pháp đối với tu viện DCCT nay là bệnh viện Đống Đa và đất hồ Ba Giang của Giáo xứ Thái Hà. Hành động đó bất chấp pháp luật, không chỉ cướp đất của nhà thờ mà còn  xúc phạm đến bà con giáo dân. Đó là một việc làm không thể chấp nhận được.”

Được biết trong những ngày sắp tới bà con giáo dân đến từ các hội đoàn sinh hoạt tại nhà thờ Thái Hà sẽ cắt phiên thường xuyên có mặt ở nhà thờ để cầu nguyện và hiệp thông với các cha trong nhà Dòng cùng với các cha chia sẻ trong những ngày tháng khó khăn tới.

                      Hàng ngàn người tham dự thánh lễ. Ảnh chụp trong lòng nhà thờ
                                           Người tham dự ngồi ngoài sân tham dự thánh lễ
Tham dự thánh lễ hôm nay có TS. Nguyễn Xuân Diện, Nghệ sĩ Kim Chi, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh và anh chị em trong nhóm No-U
Sau thánh lễ, đoàn đồng tế và mọi người tiến ra trước hang đá Đức Mẹ để dâng lên Mẹ, cầu nguyện với Mẹ cho quê hương Việt Nam và cho những ý nguyện trong thánh lễ
Một số anh chị em cầm bảng với nội dung yêu cầu nhà cầm quyền trả lại đất cho Giáo xứ và Tu viện và ủng hộ tù nhân lương tâm Đặng Xuân Diệu
Nến sáng trên tay và lời hát: “Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam: Trời u ám bất công lan tràn…”

VRNs tại Hà Nội

Thư của gia đình anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương gởi chủ tịch nước Trương Tấn Sang


Chữ ký 31 dân biểu Úc kêu gọi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thả ngay Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương

Ngày 26 tháng 6 năm 2014, sau hơn 4 năm và 4 tháng tù, Đỗ Thị Minh Hạnh đã được trả tự do vô điều kiện. Việc Hạnh được trả tự do chứng tỏ rằng Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương không có tội, và bản án sơ thẩm ngày 26.10. 2010, bản án phúc thẩm ngày 18.03.2011 dành cho 3 người là sai trái và không có giá trị. Vì vậy, chúng tôi kính đề nghị ông trả tự do vô điều kiện cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương là những người bạn, những người cùng chịu trách nhiệm trong việc giúp đỡ công nhân tại nhà máy dày Mỹ Phong với Đỗ Thị Minh Hạnh, để thể hiện tính minh bạch và công bằng.

ĐƠN ĐỀ NGHỊ

Kính gửi: ông Trương Tấn Sang - Chủ tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Chúng tôi là

Nguyễn Kim Hoàng, địa chỉ: TK 14/12 Bến Chương Dương, phường Cầu kho, Quận 1, TP Hồ Chí Minh, là ba của cháu Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, tù nhân lương tâm, bị tuyên án 9 năm tù, hiện đang bị giam giữ tại nhà tù Xuyên Mộc – Bà Rịa Vũng Tàu

Chiêm Thị Tường Mạnh, thường trú tạ ấp Trà 6, xã Hoà Ân, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh là vợ của anh Đoàn Huy Chương, tù nhân lương tâm, bị tuyên án 7 năm tù hiện đang bị giam giữ tại nhà tù Z30 A – Xuân Lộc - Đồng Nai Trà Vinh Kính đề nghị ông trả tự do cho con và chồng chúng tôi bị tù oan từ trên 4 năm nay.

Chỉ vì giúp đỡ công nhân đình công, đòi giới chủ không được quỵt lương tại nhà máy dày Mỹ Phong mà Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và cháu Đỗ Thị Minh Hạnh bị tòa án nhân dân tỉnh Trà Vinh ngày 26.10.2010 kết án Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm tù; Đoàn Huy Chương và Đỗ Thị Minh Hạnh mỗi người 7 năm tù. Tòa phúc thẩm ngày 18.03.2011 xử y án sơ thẩm.

Trong thời gian bị tam giam, chờ tòa phúc thẩm và sau khi bị kết án, bị chuyển đến các nhà tù khác nhau, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và Đỗ Thị Minh Hạnh, bị hành hạ, bị đánh đập và bị làm nhục rất nhiều lần. Các gia đình chúng tôi đã nhiều lần lên tiếng trước công luận trong và ngoài nước, kêu gọi các chính phủ các nước dân chủ, các tổ chức quốc tế về trường hợp của các con, chồng chúng tôi. Lời kêu cứu của chúng tôi đã đánh động lương tâm của nhiều nhà lãnh đạo trên thế giới, các nhà hoạt động nhân quyền và những người yêu tự do, công lý.

Tất cả đều đồng ý rằng Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và Đỗ Thị Minh Hạnh hoàn toàn vô tội, không những thế, hành động của Hùng Hạnh Chương cần được tuyên dương và khuyến khích.

Ngày 26 tháng 6 năm 2014, sau hơn 4 năm và 4 tháng tù, Đỗ Thị Minh Hạnh đã được trả tự do vô điều kiện.

Việc Hạnh được trả tự do chứng tỏ rằng Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương không có tội, và bản án sơ thẩm ngày 26.10. 2010, bản án phúc thẩm ngày 18.03.2011 dành cho 3 người là sai trái và không có giá trị.

Vì vậy, chúng tôi kính đề nghị ông trả tự do vô điều kiện cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương là những người bạn, những người cùng chịu trách nhiệm trong việc giúp đỡ công nhân tại nhà máy dày Mỹ Phong với Đỗ Thị Minh Hạnh, để thể hiện tính minh bạch và công bằng.

Hiện nay Việt Nam, thư của công dân gửi cho nhà cầm quyền rất ít khi được phản hồi nên chúng tôi cũng xin phép công bố lời đề nghị của chúng tôi ra công khai.

Kính chúc ông sức khỏe.

Sài Gòn ngày 23 / 10 /2014,

Người viết đơn

Nguyễn Kim Hoàng
Chiêm thị Tường Mạnh

Vụ án Chu Vĩnh Khang "lan" sang Hà Nội?


Bùi Tín Tại Quốc hội một số đại biểu đã nói thẳng ra rằng biên chế quá nặng, hơn 30% viên chức sáng vác ô đi tối vác về không làm việc, rằng mấy chục năm trước đã có đại biểu báo động là số viên chức riêng một tỉnh Thanh Hóa đã lớn hơn toàn bộ nhân viên của phủ Toàn quyền Đông Dương năm 1944, để nay không có tiền trả lương, việc tăng lương phải hoãn. Một số blogger tự do đòi rà soát lại số lượng công an sao mà đông, ngân sách chi cho bộ máy Công an được biết là cao hơn bộ quốc phòng, số tướng theo tỷ lệ cao gấp 3 lần quân đội, trong khi ở TQ người ta dám truy tố người cầm đầu Chu Vĩnh Khang và người số 2 bộ công an là thứ trưởng Lý Đông Sanh đầy thế lực. Chu Vĩnh Khang được loan truyền rộng rãi là phá nát, hung thủ hóa cả bộ máy công an trong 8 năm làm bộ trưởng, không khác gì ngành Công an VN dưới trướng 2 đại tướng Lê Hồng Anh và Trần Đại Quang đã giết chết và làm bị thương hàng trăm công dân trong hơn 1 năm qua...

*

Hội nghị trung ương 4 khóa XVIII đảng CS Trung Quốc vừa bế mạc. Hội nghị bàn về một vấn đề trung tâm: "Y pháp trị quốc", theo luật pháp để cai trị đất nước.

Ông Tập Cận Bình rất tự tin, cưỡi lên con ngựa "Luật pháp" để bình trị quốc gia đang rung động, với nhiều cuộc bạo loạn ở lục địa cùng cuộc xuống đường lớn ở Hông Kông.

Chuyên chính vô sản là độc tài đảng trị sao lại có thể đi với việc trị nước bằng pháp luật nghiêm minh. Đảng CS Trung Quốc đang trổ tài làm xiếc: trộn nước với lửa; mà nước với lửa sẽ xoắn xuýt gắn bó với nhau. Tài thật.

Đến lúc gần bế mạc chiều 24/10/2014 tại hội nghị mới hiện ra màn trình diễn giật gân, với thông báo của Ủy ban Kỷ luật và Thanh tra trung ương đảng về khai trừ đảng và truy tố 6 cán bộ cấp cao của đảng. Chu Vĩnh Khang "Ông Hoàng Công an" có chân trong số 9 chín ông Vua tập thể - Ban thường vụ của bộ chính trị gồm 25 người, có quyền uy cao hơn Quốc hội, vốn xưa nay được coi như 9 nhân vật bất khả xâm phạm, nằm ngoài pháp luật, đã bị khai trừ khỏi đảng, bị truy tố và 6 kẻ tội phạm này có thể đối diện với tội tử hình hay ít ra là chung thân.

Đây là vụ án lớn chưa từng có, một đợt xử án rộng cũng chưa từng có, riêng vụ Chu Vĩnh Khang, theo Weibo và Buổi sáng Hoa Nam (tháng 8 và tháng 9-2014) đã có 200 cán bộ, nhà kinh doanh, thân nhân bị bắt giam, tài sản bị phong tỏa thu giữ đã lên đến vài chục tỷ đôla. Quá trình xét xử vài tháng có thể lan rộng xuống dưới, động chạm lên trên, thậm chí tung tóe lên cao, đụng đến nguyên Thái thượng hoàng Giang Trạch Dân, được coi là đệ tam Hoàng Đế của Đế chế Cộng sản Trung Hoa. Đệ nhất Hoàng đế là Mao Trạch Đông, đệ nhị là Đặng Tiểu Bình, đệ tam là Giang Trạch Dân, đệ tứ đang là Tập Cận Bình.

Cũng theo tin trên, trong 1 năm nay trong chiến dịch truy lùng tham nhũng "Đả hổ diệt ruồi" số đảng viên CS bị khai trừ, mất chức, bỏ tù đã lên đến 182.000 người, đồng thời chiến dịch "săn cáo trốn chạy" truy lùng đảng viên trốn sang Hoa Kỳ, Canada, Úc, châu Âu, Nga cũng đang mở rộng.

Nghị quyết "Y pháp trị quốc"- cai trị đất nước chiếu theo pháp luật - của cuộc họp mới sẽ tác động về mọi mặt đến đời sống của Trung Quốc, với kết quả rất bấp bênh, hoặc là đi đến tận cùng làm trong sạch bộ máy cai trị, phục hồi tín nhiệm trong nhân dân, hoặc là sẽ bỏ dở dang vì theo bản chất, chế độ toàn trị độc đảng là không thể hoàn lương, cải cách.

Vậy ta sẽ theo dõi "gánh xiếc CS Bắc Kinh" làm trò ảo thuật. Dân Trung Quốc không thể chấp nhận một cuộc đánh lừa phũ phàng nữa, sau bước nhảy vọt, sau cuộc Cách mạng văn hóa vô sản, sau vụ Thiên An Môn đẫm máu.

Đảng CS Việt Nam sẽ ăn nói, hành động ra sao trước sự kiện to lớn trên đây của Trung Quốc. Lãnh đạo VN coi TQ là ông anh cả, kiểu mẫu để học tập kịp thời về mọi mặt, ắt phải coi đây là một nguồn cảm hứng chính trị mới. Không phải ngẫu nhiên, vấn đề xây dựng chế độ pháp trị, cải tổ ngành tư pháp, tòa án công minh tự chủ cũng được đặt ra ở Hội trường Ba Đình. Thủ tướng đã nói đến "xu thế dân chủ là không thể đảo ngược", rằng "dân chủ và nền pháp trị là 2 thành quả song sinh của nền chính trị hiện đại".

Tại Quốc hội một số đại biểu đã nói thẳng ra rằng biên chế quá nặng, hơn 30% viên chức sáng vác ô đi tối vác về không làm việc, rằng mấy chục năm trước đã có đại biểu báo động là số viên chức riêng một tỉnh Thanh Hóa đã lớn hơn toàn bộ nhân viên của phủ Toàn quyền Đông Dương năm 1944, để nay không có tiền trả lương, việc tăng lương phải hoãn. Một số blogger tự do đòi rà soát lại số lượng công an sao mà đông, ngân sách chi cho bộ máy Công an được biết là cao hơn bộ quốc phòng, số tướng theo tỷ lệ cao gấp 3 lần quân đội, trong khi ở TQ người ta dám truy tố người cầm đầu Chu Vĩnh Khang và người số 2 bộ công an là thứ trưởng Lý Đông Sanh đầy thế lực. Chu Vĩnh Khang được loan truyền rộng rãi là phá nát, hung thủ hóa cả bộ máy công an trong 8 năm làm bộ trưởng, không khác gì ngành Công an VN dưới trướng 2 đại tướng Lê Hồng Anh và Trần Đại Quang đã giết chết và làm bị thương hàng trăm công dân trong hơn 1 năm qua.

Trong lúc đó, có một sự ngẫu nhiên thú vị. Trên Dân Làm Báo (21/10) có bài viết về mâu thuẫn công khai giữa thủ tướng và chủ tịch Quốc hội về đánh giá tình hình kinh tế - xã hội 9 tháng qua, về cuộc đấu quyết liệt dành ghế giữa 2 ông khi Đại hội đảng khóa XII tới gần. Cái ghế đó là vị trị Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước theo mẫu của Trung Nam Hải.

Giữa lúc Quốc hội đang họp, chủ tịch hội đồng quản trị ngân hàng Đại Dương Hà Văn Thắm vốn thân cận với chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng bị miễn chức và giam giữ.

Trên mang Thông Tấn Xã Vàng Anh (TTXVA) xuất hiện một loạt tài liệu, băng video nói về mối quan hệ giữa Hà Văn Thắm nắm công ty Đại Dương có vốn hơn 1400 tỷ đồng với bà Nguyễn Hồng Phương Chủ tịch tập đoàn SSG, người phụ nữ kinh doanh loại lớn nhất, có cổ phần trong hơn 20 công ty đa ngành: bất động sản, ngân hàng, khách sạn, khai khoáng, dầu mỏ, du lịch, năng lượng, trường đại học ngoại ngữ…

Bà Nguyễn Hồng Phương - CT HĐQT SSG Group chụp hình 
lưu niệm cùng Bà Nguyễn Thị Thu Hà 
- CT UBND Q.Bình Thạnh

Bà Nguyễn Thị Hồng Phương được biết là chị ruột của chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng. Rất đáng chú ý là trang mạng TTXVA được sự cộng tác của một số nhà báo tự do có quan hệ rất gần với bộ Công an và bộ Tài chính, có cả một bài điều tra nói về sự hình thành của "Đế chế Tư bản Nguyễn Sinh Hùng", từ khi ông là Cục trưởng cục Kho bạc bộ tài chính năm 1990, rồi thứ trưởng, rồi bộ trưởng Tài chính, rồi phó thủ tướng thường trực phụ trách tài chính – ngân hàng, tham gia dẫn đầu việc lũng đoạn nền tài chính quốc gia trong hơn 25 năm ròng, thành tích nổi nhất là mở vòi tiền bạc của dân tha hồ chảy vào quỹ riêng của đảng CS đồng thời vào hàng loạt quỹ riêng của các Tổng công ty và công ty quốc doanh cũng đều do các đảng ủy CS nắm giữ, các chức vụ đều phân cho cánh hẩu, bạn thân, tay chân và họ hàng. Tài liệu trên đây cho biết sau khi học ở Bungari về ông bỏ vợ để lấy một cô "gái bán bia hơi" 20 tuổi, được cơ cấu ngay vào làm cán bộ ở bộ 4T – thông tin truyền thông, nay được bộ trưởng Nguyễn Bắc Sơn ưu ái, hiện bà Lê Thị Mai Hương, phu nhân chủ tịch quốc hội, đã được đề nghị làm Vụ phó vụ tổ chức cán bộ (!) của bộ 4T. Một cặp vợ chồng hoàn hảo.

Từ cô bán bia ôm Lê Thị Mai Hương đã trở thành phu nhân chủ tịch Quốc hội
Một băng Video đang còn lưu trên mạng TTXVA lời nói của ông chủ tịch Quốc hội trên điện thoại với Tổng giám đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình: "Mày mà không đuổi thằng Hưng (Lê Trung Hưng, ông trùm của Bảo Việt) ra khỏi ngân hàng tao sẽ tìm cách đuổi mày ra khỏi ngân hàng Nhà nước". Đúng là khẩu khí ông trùm Maphia tài chính – ngân hàng với tay sai bộ hạ. Không một chủ tịch quốc hội nào trên thế giới có được lời nói ấy.

Tài liệu trên còn ghi rõ mối quan hệ khăng khít giữa tài chính- ngân hàng với ngành công an, cặp đôi Nguyễn Sinh Hùng – Lê Hồng Anh, giữa tiền bạc bất chính và cái dùi cui chuyên phục vụ tư bản đỏ trong một chế độ CS thời suy tàn.

Phái viên thiên triều Dương Khiết Trì sắp sang Hà Nội. Chắc chắn đàn anh sẽ phổ biến kinh nghiệm "đả hổ diệt ruồi, săn cáo trốn chạy", về vụ án Chu Vĩnh Khang nghĩa là đánh từ cao nhất trở xuống, không loại trừ một ai, về nghị quyết "Y pháp trị quốc" – trị nước theo luật.

Để xem báo chí lề đảng nói gì khi TTXVA đưa ra nhiều bài và ảnh đến thế về chủ tịch Quốc hội cùng gia đình, bộ hạ xa gần. Và hãy ngắm xem thần sắc của ông trùm tài chính- ngân sách- ngân hàng đang đứng đầu ngành lập pháp có còn tự tin, huênh hoang như trước hay không. Ông chủ tịch Quốc hội nổi tiếng là nói rất có… ấn tượng, nghĩa là ẩu.

Có tiền mua tiên cũng được, nhưng mọi sự đều có mức độ. Chu Vĩnh Khang cùng tay chân có tài sản vài chục tỷ đôla đã ngã ngựa lăn kềnh, túi tiền càng lớn tội càng nặng.

Theo gương ông anh, đảng CSVN cũng phải ra tay, mạnh tay, không thể cứ chống tham nhũng lừng khừng, như phủi bụi, quyết tê liệt chứ chẳng quyết liệt tý nào.

__________________________________

Phụ đính

Video Hà Văn Thắm nói về việc Nguyễn Sinh Hùng quyết tâm 'triệt' Lê Trung Hưng chiếm đoạt Bảo Việt

Nội dung đoạn ghi âm Số 1: 

Trong đoạn ghi âm, Thắm nói chuyện với Trần Thanh Quang (Phó Tổng tập đoàn) việc “đồng chí” Nguyễn Sinh Hùng đang quyết tâm triệt Lê Trung Hưng và thâu tóm Bảo Việt, các nội dung đáng chú ý:

- Nguyên văn phát ngôn của Nguyễn Sinh Hùng “tát” vào mặt Thống đốc NHNN Nguyễn Văn Bình: Mày (Bình Thống đốc) mà không đuổi được thằng Hưng ra khỏi ngân hàng tao sẽ tìm cách đuổi mày ra khỏi Ngân hàng Nhà nước.

- “Bác Hùng” đang quyết tâm triệt Lê Trung Hưng và Bảo Việt Bank nên Thắm vào cuộc “giúp 1 tay 1 chân để xử lý nó” (Bảo Việt).

- Chức danh “thủ trưởng cơ quan Cảnh sát điều tra” của ông Phan Văn Vĩnh là người được Lê Trung Hưng “xin” Lê Hồng Anh cho và phen này nếu ông Vĩnh “loạng quạng” (không theo ý Nguyễn Sinh Hùng) thì ông Vĩnh sẽ mất chức.

Vì vụ việc Nguyễn Sinh Hùng nôn nóng đánh cướp Bảo Việt nên việc công khai thôn tính Bảo Việt theo kế hoạch của Thắm phải lùi lại. Hiện Thắm đang nắm 20% BVB và quyền quyết 50% Bảo Việt Group nên việc sát nhập BVB về Ocean Bank chỉ còn là vấn đề thời gian.

- Vụ đánh Ngân hàng Bảo Việt do đích thân Bộ trưởng 4T Nguyễn Bắc Son chỉ đạo Vietnamnet.

- Hà Văn Thắm chơi bẩn bằng cách lệnh cho Quang IT bí mật lên mạng “tát nước theo mưa” các bài viết của Vietnamnet để hạ nhục Lê Trung Hưng và các ông Lê Hồng Anh, Phan Văn Vĩnh… (nhưng Quang phải dùng nickname và che dấu vết).