samedi 10 août 2013

Đoan Trang & lỗ hổng xấu xí của chế độ

Tâm 8x (Danlambao) - Mẹ nhà báo Đoan Trang, cụ Bùi Thị Thiện Căn, 73 tuổi vừa bị An ninh sách nhiễu. Cùng vào thời điểm đó, Nguyễn Văn Thạnh cũng đã phải “làm việc” với Công an về “giấy tờ tạm trú” nhưng nội dung lại không liên quan đến điều đó, mà lại liên quan đến vấn đề “an ninh quốc gia”... Sự sách nhiễu, đe dọa đó không khiến tôi cảm thấy ngạc nhiên, vì đây là cái giá mà nhiều nhà đấu tranh cho “quyền được sống trong một xã hội con người” phải đối mặt. Nó không làm ta quên được những “buổi làm việc” và chìa khóa tù đày với An ninh của Mẹ Nấm, Nguyễn Hoàng Vi, Phạm Lê Vương Các, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Chí Đức, Đinh Nguyên Kha, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Phương Uyên, Trần Thị Nga...

Cách mà An ninh làm việc đối với những con người ở “lề dân” là sự vận động từ: (1) khuyên nhủ/ giáo dục sang (2) đe dọa/sách nhiễu đến (3) tù đày. Sự vận động này không khác nhiều với cách mà Đảng cộng sản Việt Nam đã làm từ khi thành lập chính quyền 1945 cho đến nay. Nói như thế, để biết rằng, Đoan Trang và những người cùng chí hướng với mình sẵn sàng bước qua 3 giai đoạn trên để đấu tranh cho một tương lai - chính quyền thực sự về tay nhân dân. Và nói như thế để chúng ta biết được, bên cạnh yếu tố tù đày thì tuyên truyền chính trị là một yếu tố sống còn của chính đảng Cộng sản Việt Nam, ngay cả trong thời chiến lẫn thời bình. Do đó, cái câu của viên an ninh nói với mẹ Đoan Trang “nếu bác còn mời bạn bè của Đoan Trang đến nữa chỉ làm khổ con bác thôi” hay câu của viên an ninh nói với Nguyễn Văn Thạnh “mày ghi âm để lột sao tao à” cũng chỉ là sự thể hiện về sự sống còn đó mà thôi.

Nhưng trên hết, một cánh cửa tù đày được mở rất rộng cho những ai dám “chống đối Đảng, chính quyền nhân dân” cũng mang theo cả tương lai. Vì cùng một cánh cửa, nó có thể quá rộng cho một vài cá nhân đơn lẻ, nhưng sẽ trở nên chật chội và trở thành một môi trường phản tác dụng, thúc đẩy nhanh cho sự sụp đổ chế độ khi càng nhiều người sẵn sàng bước bước qua giai đoạn khuyên nhủ/giáo dục; đối mặt với giai đoạn đe dọa/sách nhiễu và sẵn sàng bước vào cánh cửa đó. Bởi khi đó, niềm tin của sự đấu tranh, và liên kết của những cá nhân đấu tranh đã thực sự lan tỏa. Điều này đang dần được minh chứng rõ ràng trong thời gian qua. Đó là khi sự đấu tranh đang ngày một lan tỏa nhanh và sâu hơn vào các tầng lớp xã hội, cái vũ khí hữu hiệu nhất gầy dựng và duy trì chế độ là “sự tuyên truyền” đang ngày càng mất tác dụng, chế độ dần chuyển mình thành một chế độ công an trị (giai đoạn gần như cuối cùng của chế độ Cộng sản). Điều này ngày càng được khẳng định với việc, chính quyền cho ra Nghị định số 87/2013/NĐ-CP quy định chế độ chính sách đối với gia đình, thân nhân hạ sĩ quan, chiến sĩ đang phục vụ có thời hạn trong Công an Nhân dân (có hiệu lực ngày 14/09/2013); tiếp đó Bộ Công An tiến hành gắn sao tướng cho 8 người (trong đó có ông Đỗ Hữu Ca, Giám Đốc Công An Hải Phòng). Gần đây nhất là vào ngày 06/082013, ông trung tướng tình báo Bùi Văn Nam được điều động trở lại làm thứ trưởng ở Bộ Công an và mở đường trở thành Bộ trưởng Công an trong tương lai không xa đã khiến cho “khiên và kiếm” ngày càng gắn chặt về mặt quyền lợi với Đảng Cộng sản theo kiểu “cộng sinh”. Lớp người (Công an) ngày càng đặc quyền đặc lợi và làm mọi cách để gây dựng niềm tin người dân bằng cách cố gắng bịt lại những lỗ hổng to lớn về sự lụn bại kinh tế, sự đấu đá chính trị ở thượng tầng và một xã hội đang suy đồi bên cạnh chiêu bài đe dọa/cầm tù...

Trong hoàn cảnh đó, sự ra đời của Mạng lưới Blogger Việt Nam chống lại điều 258, và một quy trình đấu tranh sát với thực tiễn khi sự đấu tranh đó gắn với sự tìm kiếm hỗ trợ từ bên ngoài của Đoan Trang, bạn bè và những người khác đã đấu tranh chính trị một cách trực diện với nó. Điều này khiến cho việc bưng bít những lỗ hổng xấu xí của chế độ trở nên hoài công. Sự ra đời của Mạng lưới Blogger Việt Nam với Tuyên bố 258 cũng cho thấy điều kiện về sự đấu tranh vững chắc hơn đã xuất hiện trong thực tiễn như nhà báo Phạm Chí Dũng đã nhận nói: “Không nên bị lệ thuộc vào bất cứ phe phái “nội bộ” nào, mà chỉ phản biện và tranh đấu cho tất cả những gì thuộc về quyền lợi của nhân dân - dĩ nhiên là nhân dân bao gồm người nghèo và theo nghĩa đa số.” Nghĩa là, đã có một tiếng nói chung nhất (chống lại điều 258, giành lại quyền tự do, dân chủ thực sự), một sự đấu tranh có đường lối nhất (tìm kiếm sự hỗ trợ từ bên ngoài), có tính liên kết cao nhất (chấp nhận sự tù đày). Tất cả là tranh đấu cho quyền lợi mà nhân dân Việt Nam đáng được hưởng trong tương lai.

“Cây tự do được ươm mầm từ máu của người đấu tranh tự do & kẻ bạo tàn”. Vì thế, xin thông báo với Bộ Công an và những quan chức cộng sản bất lương tri đang dùng lời đe dọa/ sách nhiều và tù đày làm “tấm khiên chế độ” rằng: “Chúng tôi sẽ đấu tranh trực diện tới cùng” - “Chúng tôi không đùa đâu!”.


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

Phản Hồi