VRNs (04.01.2013) – Diễn Đàn – Trước hết thử phân tích tình hình Việt Nam (VN) hiện nay để xem đối thoại sẽ mang đến lợi ích cho ai?
Đảng cộng sản (ĐCS) hiện nay đang trong tình trạng nguy ngập về mọi mặt, có nguy cơ sụp đổ toàn bộ hệ thống.
Về chính trị
Nếu Đại
hội (ĐH) Đảng lần VI năm 1986, ĐCS nhận định nguy cơ bất ổn xã hội (XH)
từ đó dẫn đến Đổi mới là do sai lầm trong điều hành kinh tế (KT) vĩ mô,
thì ĐH Đảng XI năm 2012 – lần đầu tiên trong lịch sử ĐCS – Nghị quyết
TW6 lên tiếng báo động tình trạng tha hoá của đảng viên các cấp, dân
chúng mất niềm tin nghiêm trọng vào sự lãnh đạo của Đảng, ĐCS có nguy cơ
sụp đổ và mất quyền lãnh đạo toàn diện.
Tình hình
bất ổn đó vẫn kéo dài không lối thoát cho đến nay và cả tương lai vì chủ
trương lấy phê và tự phê để chỉnh đốn Đảng thay vì áp dụng luật (luật
chỉ áp dụng cho dân). Ngoài ra, phe nhóm và lợi ích tập đoàn khiến cho
mọi sự chỉnh đốn chính trị (CT) nhưng nếu dẫn đến thiệt thòi về KT (của
các phe nhóm) đều bất khả.
Về Kinh tế
Nếu năm
1986 nguy cơ KT dẫn tới Đổi mới chủ yếu phát suất từ sản xuất đình trệ,
phân phối bất hợp lý (chủ trương mỗi huyện là một pháo đài KT), thiếu
lương thực trầm trọng, lạm phát cao, ngân sách thiếu hụt dẫn tới bất ổn
XH (lạm phát 453%, CPI 874.7%; 2012 khoảng 7.5%, CPI 7.5%), thì năm
2012, ĐCS đối đầu với mọi nguy cơ sụp đổ toàn bộ nền KT vĩ mô.
Đến năm
2011, VN có 13 tập đoàn kinh tế và 96 Tổng Công ty nhà nước hoạt động
theo mô hình công ty mẹ – con. Khoảng 39 ngân hàng thương mại, chưa kể
các NH liên doanh. Do chủ trương lấy KT quốc doanh làm chủ đạo, mọi ưu
tiên về tài nguyên, vốn, nhân lực đều phân bố trong khu vưc này. Đây
chính là sân sau của các lãnh đạo ĐCS. Qua các sân sau này, lãnh đạo
Đảng tha hồ tạo phe phái, chia chác, thao túng nền KT để thu lợi, bỏ túi
riêng.
Tình hình KT hiện nay
Bất động
sản đóng băng, khoảng 200,000 căn hộ tồn kho không bán được (dù đã giảm
50% giá ban đầu), chưa kể hàng chục ngàn căn còn nằm trên dự án hoặc dở
dang. Thị trường chứng khoán (TTCK) không ai ngó ngàng, chỉ có các đại
gia tung qua, hứng lại để tạo thanh khoản ảo. NH dư thanh khoản nhưng
không thể cho vay vì độ mất tín nhiệm cao từ các doanh nghiệp. Nợ xấu
không thể tính được vì tình trạng thổi phồng giá trị thật và dấu nợ (các
chuyên gia KT độc lập dự đoán tổng nợ xấu tại VN khoảng 1 triệu tỉ
đồng VN). Khoảng 221,000 doanh nghiệp tư nhân trong tổng số 400,000 đóng
cửa hoặc phá sản (báo cáo chính thức khoảng 55 ngàn). Thất nghiệp
khoảng 1.5 triệu trong khu vực sản xuất, không kể khu vực nông thôn và
buôn bán lẽ.
Vốn ODA,
FDI hầu như ngưng trệ, không giải ngân được hoặc do rút vốn. Tăng trưởng
chỉ đạt 5.03% (thấp nhất tính từ năm 1999). Nền sản xuất lệ thuộc 73%
nguyên liệu nước ngoài. Nhập siêu từ Trung quốc 17 tỉ đô la (năm 2011).
Hàng TQ chiếm lĩnh khắp mọi miền đất nước trong khi hàng nội không tiêu
thụ được vì chi phí quá cao, chưa kể các loại phí bôi trơn.
Những thông tin về KT có thể đọc thêm tại
http://www.gocnhinalan.com/
http://chauxuannguyenblog.wordpress.com/
http://dudoankinhte.wordpress.com/
Về Xã hội, Văn hóa, Giáo dục, Y tế
Nếu năm
1986, XH VN là một XH kín, thông tin một chiều, thì hiện nay, dù vẫn bị
CS cấm đoán, nhưng nhờ internet mọi tin tức đều được lọt ra và phổ biến
rộng rãi. Qua đó, bức tranh XH được phơi bày một cách bi thãm nhất trong
lịch sử VN.
Hàng loạt
các vụ trấn áp, cướp đất của nhà cầm quyền, hàng loạt các vụ biểu tình
của cả nông dân lẫn công nhân với cường độ càng ngày càng tăng khắp cả
nước. CS dùng xảo ngữ “xã hội hóa” thay cho “tư nhân hoá” để thu tiền
dân trong mọi dịch vụ XH. An sinh XH hầu như bằng không. Ngân sách rỗng
do thất thu thuế d ù đã in thêm rất nhiều tiền, ít nhất 3 lần, 100,000
tỉ mỗi lần (VN chủ yếu là thuế gián thu, 67%, thí dụ như VAT, so với các
nước văn minh là 32% – Sự bất lợi của thuế gián thu quá cao xin không
nói ở đây), nhà cầm quyền bù lại bằng cách thu mọi khoản Phí có thể thu
được (phí lưu thông đường bộ là một thí dụ). Mua quan, bán chức, văn hoá
phong bì, v.v….giết chết mọi giá trị đạo đức, tiêu hũy mọi sự phát
triển XH.
Tất cả
những điều trên khiến ĐCS bị đẩy vào thế đối đầu với dân. Dân không còn
tin vào sự trong sạch, sự lãnh đạo tài tình, do dân, vì dân của ĐCS nữa
mà chỉ xem ĐCS là bọn cướp ngày chỉ chăm chăm cướp tài sản của dân (vụ
vàng SJC mới đây là điển hình nhất).
Trên đây
chỉ là nét phác họa về tình hình KT, CT, XH tại VN chưa nói đến tình
hình đấu tranh trong nước, diển biến và các hình thức từ năm 1999 tới
nay (lấy mốc 1999 chỉ tương đối vì cuộc đấu tranh chuyển từ bạo động –
đơn giản sang bất bạo động – đa dạng).
Như vậy, ai mới là người mong được đối thoại, và ai là người hưởng lợi từ sự đối thoại?
Phải thành
thật mà nói, khối người Việt tỵ nạn Hải ngoại (NVHN), có sức mạnh về
tri thức, có tiếng nói với chính phủ (CP) nơi họ sinh sống, có lập
trường chống Cộng vững chắc (nếu không, sao vẫn kiên trì chống Cộng 37
năm nay) nhưng rời rạc, thiếu đường lối chung. Rất tiếc, sức mạnh chính
trị đòi hỏi nhiều hơn chứ không chỉ ở một Lập trường.
Về KT, sức
mạnh không nằm ở NVHN mà là NV ở Đông Âu và các nước LX củ, đây là nơi
phát sinh ra các Soái Nga, Soái Đông Âu, là những kẽ đã và đang thao
túng ngân hang (NH), TTCK và bất động sản (BĐS) VN, nói chung là toàn bộ
nền KT VN hiện nay. Nhưng những tay đại gia này lại không chống Cộng
như NVHN mà chúng dựa vào Cộng để làm giàu. Điều này có nghĩa là, NVHN
cũng không có đủ lực về KT để đè bẹp ĐCS.
Tuy nhiên,
lượng kiều hối mỗi năm mỗi tăng (2012 dự đoán 12 tỉ USD; 2011 khoảng 10
tỉ) chiếm gần 10% GDP (theo IMF, 2011 lượng kiều hối từ Bắc Mỹ chỉ có
khoảng 28%), điều này giúp ĐCS vượt qua nhiều khó khăn KT sống còn từ
năm 1986 đến nay.
Với tình
hình trong nước và thực lực của NVHN như vậy, xem ra có lẽ chính người
dân trong nước mới có khả năng trực tiếp bắt ĐCS phải thay đổi hay sụp
đổ còn NVHN chỉ có khả năng tạo áp lực lên ĐCS.
Như vậy
tại sao ĐCS không đối thoại với dân trong nước, kẽ thù trực tiếp nhất,
sát bên, hiểu rõ bản chất của ĐCS nhất – vì người dân phải sống chung
với CS từng ngày, từng giờ? Tại sao CSVN muốn đối thoại với NVHN mà vừa
qua có một thiểu số NVHN hưởng ứng? Hay CSVN sợ NVHN hơn sợ người dân
trong nước?
Không!
CSVN muốn đối thoại với NVHN vì chúng muốn dùng điều đó để trấn an dân
trong nước, qua đó chúng chiếm đoạt tri thức, tiếng nói và đồng thời xóa
bỏ lập trường chống cộng của NVHN, Thích Nhất Hạnh là trường hợp điển
hình nhất về chính sách đối thoại của CS.
Nếu CSVN
thực tâm xây dựng đất nước, lo cho dân, thì dân trong nước mới chính là
đối tượng để ĐCS đối thoại chứ không phải NVHN. Khi dân có cuộc sống ấm
no, dân chủ, nhân quyền thì NVHN lấy cớ gì để chống ĐCS?
Hiện nay
dân trong nước, trong hoàn cảnh ngặt nghèo của họ, vẫn đang tiến hành
rất bài bản – dù bị đàn áp dã man – để giải thể ĐCS, cứ theo dõi các
phương thức đấu tranh, tự tạo và ngay cả chụp cơ hội của người dân trong
nước thì rõ. Nhưng như thế chưa đủ để lật đổ ĐCS, họ cần sự tiếp tay
của NVHN. Họ cần sự giúp sức của NVHN để lật đổ ĐCS chứ không cần NVHN
đối thoại với ĐCS để ĐCS thay đổi dẩn tới cuộc sống họ thay đổi.
Riêng
thiểu số NVHN chủ trương đối thoại, trước hết, họ có hiểu tình trạng
hiện nay của ĐCS không? Khi đối thoại họ mong đạt được điều gì, cho ai?
Họ có thực sự hiểu người dân trong nước hiện nay muốn gì không?
Nếu cách
đây chục năm, NVHN đấu tranh đòi bỏ điều 4 HP 1992, thì nay chính người
dân trong nước đang đòi chuyện đó. Chỉ mới cách đây 2 năm, các bài viết
do các trí thức trong nước viết hay trích Hồ Chí Minh làm điển hình, nay
chính họ chống cách đó và chỉ dùng cho mục đích dùng mỡ nó rán nó.
Người dân trong nước họ đang sống chung với lũ, họ thực tế hơn và hiểu
biết hơn. Đừng khinh thường họ bằng cách đối thoại vô bổ, hay lý luận xa
vời.
Không hiểu
rõ lòng dân, không hiểu rõ đối thủ của mình, không biết chính sức mạnh,
yếu của bản thân mình thì đối thoại để làm gì? Đối thoại với xác chết
chưa chôn à?
Để kết thúc ý kiến này xin trích lời của TS Alan Phan:
“Các ông
quên rằng trong nền chánh trị toàn cầu của tư bản, thị trường quyết định
tất cả và khi dân chúng lo sợ cho sự bất ổn về thu nhập hay an sinh xã
hội, cùng những bất công của các giai cấp, là lúc họ bày tỏ sự bất mãn
nhiều nhất.
Cuối cùng,
kinh tế, không phải chánh trị, sẽ quyết định bàn cờ lịch sử. Các lãnh
đạo Mỹ, Nhật, Âu, Úc và cả Trung Quốc đều hiểu rõ điều này”
Xin thêm,
và ĐCS đang hiểu rõ điều này. Các bạn có biết hiện nay, hàng ngày có bao
nhiêu Visa xin di dân qua Mỹ theo diện kinh doanh không? ngày cao điểm
lên tới 200, chưa kể các nước khác. Ai có khả năng đó?
Just my 2 cents
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire
Phản Hồi